Duck hunt
Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?

Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3212810

Bình chọn: 10.00/10/1281 lượt.

ầu gửi tới anh cô, nhận được cái gật đầu làm hiệu ấy
trái tim anh như bị bóp chặt đến không thở được anh cố xiết chặt vòng
tay ôm em gái mình chặt hơn lần cuối.

Nuối tiếc nhưng không thể hơn được nữa, anh từ từ nới lỏng vòng tay đưa tay lên má cô lau đi những giọt nước mắt nóng hổi.

“Anh phải đi rồi”

Tiếng sấm nổ đùng qua tai cô lẫn câu nói của anh làm cô như chết sững.
Cô dùng chút sức lực lắc nhẹ đầu, trân trân nhìn anh * không! Không
phải!!!*

“Sau này dù thế nào thì mỗi tháng vẫn phải ra đây tự dựng võ đài biết chưa?”

“Không!… hức… Không, em không… ực… dựng đâu. Hức hức… ức Anh dựng cho em mà, em… hự… sai rồi anh đừng đi…i! Em hứa, từ nay sẽ không trẻ con nữa, khụkhụ… cũng không giận anh khi anh thắng nữa, ực… lúc nào cũng nghe
lời anh, anh đừng đi!!!” _ cô nói trong tiếng nấc, đầu cứ lắc nguầy
nguậy. Từ khóe mắt cô hai dòng suối nhỏ cứ rí rách mãi không thôi.

“Em ngoan nào, anh sẽ trở về mà! Lúc ấy anh sẽ dựng cho em” _anh cười hiền.

“Không, em không cho anh đi đâu, anh có chỗ nào để đi chứ!” _ cô òa khóc to lên rồi ôm chặt anh mình không cho anh đi giống như đứa trẻ ngày đầu tiên đi học cứ bám chặt lấy chân mẹ không buông.

Bóng người phía sau thân cây kia nóng lòng ra hiệu cho cậu nhanh lên
nhưng vô hiệu lực, bóng người đó trực ra tay thì anh đưa tay ra ngăn lại khiến cái bóng ấy đứng lại rồi lại đi vào sau phía thân cây.

Anh nhẹ nhàng gỡ tay em gái mình ra, cố với vẻ hóm hỉnh anh nói:

“Em mà dám làm trái lời anh thì anh sẽ cho em biết mùi!” _ nói xong anh
hôn nhẹ lên trán cô rồi quay gót rảo bước đi thật nhanh. Cô vội đuổi
theo…

“Anh… anh… anh không được đi!!!…”

Mặc cho tiếng cô í ới gọi nhưng anh vẫn bước đi vô tình. Anh sợ mình sẽ
không kìm nổi nữa mà thay đổi mất, anh vụt nhanh tiến đến chiếc xe ôtô
đen đang đợi sẵn đằng kia.

Thấy anh mình chạy cô cũng chạy theo thật nhanh, thật không may cô bị
vấp phaỉ cục đá làm cả người đổ ầm xuống đất xui xẻo hơn là chân cô bị
cày xuống đường nên chảy máu rất nhiều. Anh cô nghe thấy tiếng cô ngã
liền quay lại thấy chân cô loang ra những vệt máu, anh muốn chạy đến
cạnh cô, đỡ cô lên rồi ôm cô vào lòng thổi vết thương ấy cho cô nhưng
khi vừa chạy được vài bước thì anh dừng lại * không được, em phải tự
đứng dậy thôi Na ah! Anh xin lỗi em nhiều, anh hứa sẽ luôn dõi theo em
và sẽ trở về một ngày sớm nhất*. Mặc kệ cho chô đang cố bò theo, anh vội mở cửa xe rồi nhanh chóng leo lên. Yên vị trong xe nhưng anh không giám quay đầu lại nhìn em mình mãi đến khi đã đi khuất anh mới dám quay đầu
lại nhưng đã muộn anh chỉ kịp nhìn thoáng bóng cô khuất sau hàng cây.

Gió bắt đầu ngừng thổi, nhưng nó để lại trên bầu trời kia là một đám mây đen dày đặc không thấy mặt trời.

Dù cho chân đang chaỷ máu khá nhiều nhưng cô vẫn gượng đứng dậy cố gào
thét, nhưng đáp lại chỉ là tiếng của cô vọng vào không gian dội lại…**

=:=:=:=:=

-Này, này… cô có sao không hả? _ cậu cố gắng thoát khỏi đám ruồi nhặng
kia xong định về nhà thì thấy cô cứ đứng đó, vai run lên bần bật nãy giờ mà không chịu đi. Cậu lại gần thấy mặt cô trắng bệt ra như cắt hết máu
vậy, cậu hơi sợ lay cô xem thử cô có sao không.

Giật mình bởi tiếng cậu hỏi cô chớp mắt làm hai hàng lệ rơi xuống dù đã cố giữ lại.

-Cám ơn! Tôi không sao. _ cô thều thào.

*Cô ta cám ơn mình cơ đấy, hay tai mình bị ù tai?* cậu ngạc nhiên bởi thái độ cô lúc này.

-Cô không về sao?

-Ơm… không, cậu về trước đi.

Sợ rằng cô như vậy là tại cậu nên cậu hơi lo nhìn thẳng vào mặt cô để khẳng định lại nhưng bị cô gạt đi.

Cô không nói gì lặng lẽ cất bước nhưng đi vào trong công viên. Cậu mặc kệ cô bỏ về trước.

Hôm ấy, dù anh cô đã đi chân đang chảy máu cô cứ đứng trong công viên
khóc cứ khóc và khóc mãi đến khi kiệt sức, nước mắt cũng cạn thì ngất đi cũng may đã có một người đưa cô về. Từ ngày anh cô đi, tuy nói rằng rất ghét anh, sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nhưng cô vẫn âm thầm làm
theo lời anh dặn. Riêng có việc dựng võ đài thì không bao giờ cô đấu đến vòng 3. Mãi đến hôm nay, khi phải tỉ thí với cậu cô cứ ngỡ mình đã quên mọi việc năm xưa nhưng lại không ngờ nó vẫn lẳng lặng sống trong cô ở
một góc nhỏ



Đã đợi anh quá lâu mà vẫn bặt vô âm tín, thất vọng? Lo lắng? Giận dữ? Ghét bỏ?… Cô vu vơ tự hỏi bản thân vì ngay lúc này cô cũng không biết
mình nên như thế nào với ông anh trai này mới phải.

Chân cô chỉ biết chạy và chạy, cô chạy mà không biết mệt là gì. Trong
đầu cô lúc này chỉ “đánh máy” được mỗi chữ “chạy” duy nhất và chân cô
dưới sự chỉ đạo của “máy chủ”, nó chỉ biết răm rắp làm theo.

=:=:=:=

Nhà ngoại,

-Bảo, về rồi hả con? _ ngoại hỏi.

-Vâng! _ cậu mệt nhoài trả lời.

-Vào ăn trưa đi con! _ ngoại nói.

-Dạ? Ăn trưa ạ? _ cậu giật mình hỏi (đến cả cơm sáng cậu còn chưa ăn hột nào thì cơm trưa nỗi gì chứ)

-Ơ, 11h rồi không ăn trưa thì ăn sáng hả ông t