ạp đất mà ăn chẳng thèm đầu luỵ ông ta. Đúng là đồ hắc ám.
***
ánh nắng chiều nhạt dần, Nhu Phong nhìn những đợt sóng ập vào mấy tảng đá lớn bắn tung toé trắng xoá một màu. Cô ra biển chỉ duy nhất bởi cái thú ngắm biển, trời, mây, nước... chứ không phải để tắm như muôn ngàn người khác. Những ngày còn bé, biển cả là một nỗi đam mê và quyến rũ cô. Trong đầu óc tưởng tượng đầy lãng mạn của Nhu Phong thuở ấy, ngoài những sinh vật và thảo mộc dưới nước, biển còn là nơi cư trú của những nàng tiên cá huyền bí được thêu dệt từ những truyền thuyết đẹp. Theo thời gian, cái lãng mạn không thực ấy đã chuyển dần vào những tồn tại sống động mà Nhu Phong cảm nhận được. Đó là nỗi thú vị khi ngồi trên bãi cát mịn, nhìn mặt trời xanh bao la trong buổi bình minh ló dạng và mặt trời như một quả cầu đỏ chiếu những tia sáng rực rỡ từ từ nhô lên sau mấy hòn đảo. Đó cũng là nỗi ham thích kỳ lạ khi thả đôi chân trần trên mép nước chờ những con sóng ập vào bờ để rồi buông thả cho cái cảm giác bị rút dần theo cát ra biển.
Cảm thấy mỏi chân, Nhu Phong vội trèo lên tảng đá ngồi xuống. Cho tay vào túi áo, cô móc ra những viên ô mai tròn xinh xắn. Món của nhóm "Ngũ Long" thường ưa thích.
Nhu Phong bóc lớp giấy bọc rồi cho cả viên ô mai vào miệng. Ba vị chua của mẹ, cay của gừng, ngọt của cam thảo khiến Nhu Phong thích thú. Mặt trời đã chìm khuất sau làn nước xanh và trên trời rực lên màu đỏ hồng. Ôi, thiên nhiên sao mà đẹp thế. Màu đỏ hồng chuyển dần sang màu tím nhạt và mặt biển càng lúc càng xanh thắm. Khi chân trời cùng màu với mặt biển là lúc bóng tối vừa sụp xuống. Đêm xuống thật nhanh cùng lúc với sương giá và những ngọn gió từ ngoài khơi thổi vào khiến Nhu Phong rùng mình. Nhưng cô vẫn bó gối ngồi yên như muốn thi gan cùng cái lạnh. Và chưa bao giờ cô cảm thấy mình cô đơn lạc lõng như thế này.
ước gì giờ đây vẫn còn anh hai Rong Biển như thuở nào. Để mặc tình cho cô kể lể tâm sự, trút cả những giận hờn vào người anh. Còn anh như một người anh trai sẽ cho cô những lời khuyên hữu lý. Mặc dù Nhu Phong biết ngày hôm qua khác ngày hôm nay, khác ngày mai, nhưng cô vẫn muốn quay ngược lại thời gian để trở lại hạnh phúc vui vẻ của ngày nào khi có anh bên cạnh.
Gió biển về khuya càng mang hơi lạnh đến buốt da rát thịt.
Trở về khách sạn thôi. Không chừng giám đốc Trần đang cho người tìm kiếm cô.
Nhu Phong đứng lên. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc xương sống. Dưới ánh sáng chập choạng, một bóng đen ngồi đó tự bao giờ với điếu thuốc loé sáng trên tay. Nhu Phong bối rối:
Không nên để hắn ta biết sự có mặt của mình. Đêm vắng, cách xa đường chính, nào ai dám đoán trước chuyện gì sẽ xảy ra.
Nhu Phong thận trọng từng bước, từng bước nhẹ. Nhưng sự cố gắng của cô đã trở lên vô ích, khi Nhu Phong nhích chân qua gò đá bên trái, một viên sỏi lớn từ trên cao rơi đánh tỏm xuống nước.
Nhu Phong hết hồn, hụp đầu xuống thật nhanh. Một giọng nói ồm ồm cất lên tan mau trong sóng biển rì rào:
- Tôi không làm gì đâu, cứ tự nhiên mà đi.
Biết chẳng trốn nơi nào được, Nhu Phong đành đứng lên.
Người đàn ông tiếp lời bằng giọng giễu cợt.
- Nhát gan thế lại dám ngồi thi gan cùng cái lạnh cho đến tận khuya. Nhỡ không phải là tôi mà là người đàn ông khác thì sao? Hoang vắng với người con gái đẹp... Mai mốt đừng mơ mộng điên rồ kiểu đó nữa nhé.
Nhu Phong nóng mặt:
- Ông có biết là mình vô duyên lắm không? Hình như ông thuộc loại người rỗi công rỗi nghề thích xen vào chuyện người khác một cách khiếm nhã như vậy.
Đôi mắt người đàn ông dừng lại thật lâu nơi gương mặt mờ ảo liêu trai huyền hoặc của Nhu Phong. Xong anh phóng thật nhanh qua gộp đá nắm chặt lấy tay cô ngao ngán.
- Lúc nào cũng đanh đá, chua ngoa em mới vừa lòng sao, Nhu Phong?
Đau điếng vì bàn tay "sắt thép" của gã đàn ông, Nhu Phong sửng mày lên định mắng gã một trận nên thân nhưng âm thanh quen thuộc của giọng nói khiến Nhu Phong đứng ngây người ra thảng thốt:
- Giám đốc.
Cho tay vào túi quần với dáng ung dung quí phái, Trần khẽ lắc đầu ra chiều tiếc rẻ:
- Thì ra Nhu Phong chỉ là một chú hổ giấy.
Nhu Phong đỏ mặt lầm bầm:
- Ông hay lắm, ông có cách để làm người khác phải xấu hổ, lẫn khó chịu, ông hài lòng chứ? Trần nở nụ cười khó hiểu:
- Chưa đâu, cô thư ký xinh đẹp của tôi ạ. Bởi vì cô là một cô gái khá đặc biệt mà tôi có bổn phận phải khám phá.
Nhu Phong lườm mắt:
- Giám đốc không đùa hả?
Trần dịu dàng hơn bao giờ hết:
- Cô không giống bất kỳ người con gái nào khác tôi đã gặp.
Nhu Phong ngẩn người ra:
- Tôi thật không hiểu ý giám đốc muốn nói.
Nhu Phong ngập ngừng pha lẫn bối rối vì cái nhìn là lạ của ông giám đốc có tiếng nghiêm khắc. Ngẫm nghĩ một chút Trần nói tiếp:
- Chẳng người phụ nữ nào không thích ngồi mát hưởng nhàn, sợ nắng, e gió, ngại mưa nhát mù sương. Riêng cô th