vì cô ta mà thôi. Nói chi đâu xa, hiện giờ chưa là vợ anh mà cô đã muốn lấn lướt anh rồi.
Thấy Trần ngồi trầm ngâm, lo lắng Nhu Phong hỏi:
- Ông có coi khinh tôi không, một người con gái mà dám làm liều bỏ nhà ra đi, dám chống đối cha mẹ.
- Nhu Phong nói "hạnh phúc là đấu tranh" thì còn lo sợ gì nữa. Hãy yên tâm đi, tôi là giám đốc thì lúc nào cũng ủng hộ cô thư ký tài giỏi của mình hết lòng cả.
Lần đầu tiên Nhu Phong cảm thấy người nhẹ nhõm, thoải mái hẳn đi khi có người mà cô những tưởng rằng rất ghét cô thì trái lại, lại ủng hộ cô hết lòng. Thế thì anh ta cũng không đáng ghét như cô vẫn nghĩ.
Bức tường thành mà Nhu Phong rào chắn với Trần đã bị sụp đổ kể từ đêm nay qua sự cảm thông của anh.
Trời đã về chiều.
Dưới ánh nắng vàng vọt, một chiếc xe du lịch sang trọng chầm chậm tiến vào cổng biệt thự. Đây là một trong những toà biệt thự sang trọng nhất ở thành phố.
Chủ nhân của nó - một người đàn ông trung niên, dáng dấp cao lớn, gương mặt đẹp nghiêm lạnh - mở cửa xe, nhanh nhẹn bước xuống. Người tài xế khúm núm đóng nhẹ cửa xe sau lưng chủ, rồi vội vàng cho xe vòng qua con đường trải đầy sỏi, vào garage phía hông nhà.
Thiết kế toàn bộ ngôi biệt thự, hẳn phải là một kiến trúc sư có óc thẩm mỹ tinh tế. Và chủ nhân, ngoài sự giàu có, chắc hẳn phải là một người yêu thiên nhiên đến độ đắm say.
Từ cổng vào, con đường sỏi trắng đánh một vòng hình cung bao bọc một hồ phun nước tại trung tâm. Những bồn hoa được sắp xếp và cắt tỉa đầy nghệ thuật. Rồi những giàn hoa màu trắng trên đó treo lủng lẳng những giò lan quí hiếm xinh xắn.
Người đàn ông dáng đi thẳng oai nghiêm bước đi trên lối trải sỏi để vào cửa chính. Cô giúp việc thấy ông vội nhún chân cúi đầu xuống, cất giọng nhẹ nhàng thốt.
- Chào ông chủ.
Người đàn ông không nói tiếng nào, vẫn cất bước đi thẳng, bước lên bậc thềm tam cấp để vào trong ngôi nhà. Nơi đây thật sang trọng, những tấm thảm nhung màu đỏ được trải dài dưới gót chân chạy thẳng vào phòng khách rộng mênh mông. Một bộ ghế salon sang trọng màu cà phê sữa được đặt giữa phòng. Người dàn ông ngồi xuống bộ ghế rồi khoan thai đưa tay bấm chiếc chuông được đặt dưới đáy bàn. Sau một hồi chuông reng thì xuất hiện ngay người đàn bà, một người có nhiệm vụ trả lời mọi thắc mắc trong lúc ông vắng nhà.
- Thưa, ông chủ cần việc chi?
- Nhà có việc gì lạ không bà Nga?
- Dạ, thưa ông có luật sư Khả Duy gọi điện thoại đến tìm ông, bảo ông có về thì hãy gọi điện đến ông ta. Còn bà Chấn Nam có ghé đến thăm bà chủ, hiện đang ở ngoài vườn hồng với bà chủ. Thưa hết rồi ạ!
Người đàn ông nghe xong vội khoát tay.
- Thôi xong việc rồi, hãy lo việc của bà đi.
- Dạ, ông chủ.
Người đàn ông đứng dậy bước vào phòng làm việc. Sau khi đóng cửa cổng bước về phía bàn làm việc nhấc chiếc điện thoại ông bấm số gọi.
- Alô. Khả Duy, ông cần gặp tôi có việc chi? Việc làm hồ sơ cho công ty An Thịnh có vấn đề ư? Nhưng tôi muốn bằng mọi cách ông phải giải quyết cho tôi. Còn con gái tôi ông đã tìm ra tung tích chưa? Chưa có tin tức gì ư? Cứ tìm kiếm đi nhưng tôi muốn nó vẫn ở trong vòng bí mật, không được tiết lộ bất kỳ ai. Còn việc bàn hồ sơ thì khoảng ba giờ chiều nay ông hãy lại nhà gặp tôi. Thôi được rồi, tôi cúp máy đây.
Có tiếng gõ cửa phòng. Người đàn ông gác máy điện thoại xong rồi nói vọng ra.
- Vào đi.
Người đàn bà tên Nga bước vào nói.
- Thưa ông chủ, bà Chấn Nam cần gặp ông.
- Được rồi, cứ cho bà ta vào đây. Còn bà chủ sao rồi?
- Dạ, bà chủ lên phòng nghỉ rồi ạ.
- Thôi, dẫn bà Chấn Nam vào gặp tôi.
Bà Chấn Nam sang trọng, quý phái trong bộ Vest màu kem bước vào. Nụ cười rạng rỡ trên môi.
- Chào Công Đạt. Đã lâu rồi hôm nay tôi mới gặp được anh đấy.
- Công việc bận rộn, khiến tôi không còn thời gian để gặp gỡ bạn bè thân hữu. Sao, anh Chấn Nam vẫn mạnh khoẻ chứ?
- ảnh vẫn bình thường. Công ty từ ngày giao cho Ti Tô cai quản, vợ chồng tôi có nhiều thời gian để thăm viếng bạn bè.
Nghe giọng nói hạnh phúc như reo vui của bà Chấn Nam, ông Công Đạt ngồi châm bình trà cho vào hai chiếc tách bằng pha lê tuyệt đẹp chợt ngừng tay lại, mắt đăm chiêu như nghĩ ngợi một điều gì. Có lẽ ông cảm thấy cảnh gia đình ông chẳng bằng một chút xíu hạnh phúc gia đình Chấn Nam. Vợ thì mặt lúc nào cũng ủ ê thở dài liên tục đã vậy giờ thêm cái tật lúc nào cũng đầm đìa nước mắt. Còn đứa con gái duy nhất thì bướng bỉnh ngang ngạnh cứng đầu, ông thiết nghĩ việc bỏ nhà ra đi là hành động nông cạn nhất thời của Nhu Phong, thế nào cũng hối hận mà quay trở về nhà tạ tội cùng ông. Làm sao một người quen sống cảnh giàu sang nhung lụa từ tấm bé, đi một bước cũng có người hầu, ngủ một giấc cũng phải có người coi sóc chăm nom, chịu nổi cảnh gió bụi phong trần? Nhưng ông có phán đoán sai lầm chăng khi cho rằng đứa con gái yêu không thích nghi