tay vào công việc trước đã. Bất ngờ cô xoay người qua nhìn Nhu Phong hỏi bằng giọng mỉa mai:
- Có nên cho cô tiểu thư của anh vào không, bàn chuyện công việc khô khan sợ cô ta chán nản chịu không nổi rồi phá rối. Chà, anh đào đâu ra cô vợ nhìn nhí quá! Như còn đang đi học vậy? Rồi lấy giọng kẻ cả, cô ta nói:
- Này cô bé, cô học lớp mấy vậy hả? Còn đang đi học bày đặt yêu đương, không sợ thi rớt chúng bạn cười chê sao?
Trần ôm Nhu Phong vào lòng như muốn trấn an cơn giận dữ sắp bùng nổ của cô. Tính nóng giận bất chấp ai của cô, anh quá rõ rồi còn gì. Nhưng đứng trước Mộng Ngân, cô như con cừu ngơ ngác, còn Mộng Ngân y như con cáo già lão luyện. Trần không muốn vì anh mà để Mộng Ngân làm tổn thương Nhu Phong.
- Cô nên cẩn thận mọi lời ăn tiếng nói. Hôn thê tôi đã ra trường, hiện đang phụ giúp tôi trong công việc. Nếu như cô còn giữ thái độ khiêu khích này thì tôi không còn nể bác Hoàng Tâm mà thẳng tay với cô đấy!
- Anh sẽ làm gì tôi?
Trần điềm đạm nói:
- Cắt đứt hợp đồng làm ăn cùng Xuân Nguyên. Và tôi cùng vợ tôi lập tức rời khỏi nơi đây, không còn dính líu chút nào với Xuân Nguyên. Cô nghe rõ chưa?
Mộng Ngân nhìn Trần cười ve vuốt:
- Em chỉ giỡn chơi tí xíu thôi mà anh đã giận dữ như thế này. - Đang lả lơi như mời mọc đó thoắt cái Mộng Ngân lạnh lùng nói - Thôi, nào mời anh với bà Trần đây vào trong văn phòng để bàn tính công việc.
Trần kín đáo thở một hơi dài khoan khoái:
- Công việc như mọi khi, không thay đổi.
Ngẩng cao đầu đầy kiêu kỳ, Mộng Ngân nói:
- Được rồi.
Trần choàng tay ôm eo Nhu Phong, anh như dìu cô bước vào phòng:
- Ta đi vào đây đi em.
Và anh như căng người trước cái cấu tay của Nhu Phong, nhưng anh phải cố giấu, thay thế vào đó là vẻ mặt tràn trề hạnh phúc trước đôi mắt Mộng Ngân xét nét nhìn anh và Nhu Phong. Bước lại bàn làm việc bằng dáng đi kiêu hãnh, Mộng Ngân mở cặp hồ sơ lấy ra những bản hợp đồng. Trần và Nhu Phong ngồi ghế đối diện với với Mộng Ngân.
- Này, hợp đồng thư ký tôi đã soạn thảo đầy đủ rồi, anh cứ xem đi. Nếu vừa ý thì ký, còn không thì tôi cho anh lập bản hợp đồng theo ý muốn anh.
Trần đọc lướt qua, anh cảm thấy hài lòng khi bản hợp đồng ghi rõ ràng, dứt khoát không lấp lửng chút nào. Trong công việc cô ta làm ăn rất đàng hoàng. Giám đốc Trần rất phục bản lĩnh, tài năng của cô ta nhưng anh cũng ngán ngẩm khi tiếp xúc gần cô.
Nhanh chóng Trần đóng dấu, ký tên vào bản hợp đồng. Coi như công việc đã xong. Anh kéo tay Nhu Phong đứng dậy. Anh chẳng hứng thú gì trong việc đối đầu cùng Mộng Ngân. Kể từ nay xem như anh đã dứt khoát được cô mà vẫn giữ nguyên mối thịnh tình cùng Xuân Nguyên.
- Công việc xong rồi. Chào cô, chúng tôi về. Mộng Ngân đứng dậy bắt tay Trần và Nhu Phong.
- Anh có thể ra cổng đứng đợi một chút để tôi có vài lời muốn nói với người vợ tương lai của anh được không? Xem chừng vợ anh nhút nhát như chú thỏ con, tôi chẳng nỡ hại kẻ dưới cơ mình làm gì. Nhưng nếu anh sợ thì cứ dẫn vợ anh ra về. Tôi không ngăn cản.
Trần còn đang do dự, thì Nhu Phong đẩy nhẹ Trần ra cửa, âu yếm cô nói:
- Anh ra cổng chờ em, chỉ năm phút thôi, em sẽ ra với anh ngay.
Không lường trước cảnh này, Trần chẳng biết phải giải quyết ra sao. Anh còn đang đứng suy nghĩ thì Nhu Phong dậm chân nũng nịu nói:
- Chiều em đi anh, chỉ năm phút thôi, em sẽ ra với anh. Đừng bí xị như thế chẳng đẹp tí nào.
Trần đành thở dài quay gót ra cổng, chẳng biết Nhu Phong làm trò quỷ quái gì, nhưng anh biết cô "vợ nhí" của anh không nỡ làm hỏng kế hoạch của anh đã sắp xếp. Bằng chứng cô đã nghe lời anh, mà còn đóng kịch khéo hơn dự đoán của anh nữa chứ.
Đợi Trần bước ra khỏi văn phòng, Mộng Ngân khoanh tay, cười nửa miệng nói:
- Xem chừng cô cũng có uy với anh Trần như tôi thuở trước. Tiếc là cô quá ngây thơ chẳng hiểu chút gì về chồng của mình cả.
Điềm tĩnh, Nhu Phong nói:
- Bằng chứng gì mà cô nói với tôi như thế. Chúng tôi từ thuở nhỏ đã gắn bó cùng nhau, lớn lên sát cánh cùng nhau trong công việc. Thử hỏi có cặp vợ chồng nào gắn bó với nhau như chúng tôi không? Còn cô lấy tư cách gì hạnh hoẹ chồng tôi và tôi tự nãy giờ. Cô nên nhớ lúc đầu tôi im lặng là chẳng qua nể chồng tôi. Giờ anh ấy đi rồi, có gì cô nói thẳng ra đi.
- Có bản lĩnh lắm. Chẳng giống chút nào vẻ bề ngoài yếu đuối khi có Trần bên cạnh. Chẳng trách gì Trần si mê cô mà bỏ tôi là phải rồi. Nhưng cô đừng vội đắc ý, sớm muộn gì cô cũng bị Trần bỏ rơi như tôi mà thôi. Đàn ông mà: bên người này thì tâng bốc ngọt ngào, bên người khác họ cũng có thể nói như thế. Miệng lưỡi đàn ông mà cô tin tưởng thì thật là quá dại khờ. Cô có biết giữa tôi và Trần có mối quan hệ như thế nào không?
- Trước kia tôi không cần biết cô có quan hệ như thế nào với chồng tôi. Tôi chỉ biết hiện tại anh ấy yêu thương tôi hết lòng và chẳng có điều gì gọi là giấ