Snack's 1967
Em Là Tình Yêu

Em Là Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324502

Bình chọn: 8.00/10/450 lượt.

guyên nhân? Mong sao lần về nước này anh sẽ tìm được cô bé để nối lại tình bạn, tình anh em xa cách mấy năm trời.

- Nhỏ ơi, đừng chơi trò trốn tìm với anh. Anh thật sự mệt mỏi lắm rồi. Giờ chỉ khát khao một điều là được trông thấy nhỏ đùa nghịch, nghe nhỏ ríu rít chuyện trò và chia xẻ cùng nhỏ những ý thích ngông nghênh, lãng mạn.

Mải suy nghĩ mà Lữ Đông không hay chiếc máy bay đang đáp xuống phi đạo. Lữ Đông giật mình choàng tỉnh thoát khỏi những suy nghĩ đang diễn ra trong anh. Lữ Đông lững thững đứng dậy lo chuẩn bị hành lý. Anh không biết thằng bạn gàn của anh có nhận được điện tín để ra phi trường đón anh đây không? Hay bỏ anh cô đơn lủi thủi về nước một mình không có một người thân chào đón...

***

Trần đứng đó nhìn theo chiếc taxi đỏ một hồi anh mới sực nhớ là tại sao anh không lấy xe vọt theo cô để giải thích cho cô hiểu nhỉ. Nếu không, cô còn giận dữ anh ghê gớm hơn nữa. Cá tính của cô, Trần biết rõ như lòng bàn tay. Hay hờn hay giận lại giỏi tài suy nghĩ lung tung mà còn tài hơn nữa là chỉ nghĩ theo chiều hướng xấu. Điều đó càng khiến Trần chết sớm hơn khi cô đã chứng kiến tận mắt cảnh xảy ra giữa anh và Mẫn Nhi.

Sực nhớ đến Mẫn Nhi, Trần quay bước trở vào quán. Dù sao chào cô một câu tạm biệt hơn là anh bỏ đi một nước về công ty. Chuyện xảy ra giữa anh và Nhu Phong một phần nào lỗi cũng thuộc về Mẫn Nhi, nhưng anh cảm thấy không oán trách cô tí nào. Anh hiểu tất cả mọi chuyện không một ai mong muốn nó diễn ra. Chuyện xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, còn oán trách với nhau làm gì, chỉ tổ khiến con người mình thêm gánh nặng về tinh thần. Vì thế Trần hài hước thầm nghĩ. Cắc bàn tay định mệnh một lần nữa muốn trêu đùa anh đây.

Bước vào bàn anh ngồi lúc nãy, Trần không thấy Mẫn Nhi đâu, anh đoán là cô đã thấy chuyện hiểu lầm xảy ra giữa anh và Nhu Phong nên cô hối hận âm thầm bỏ đi. Thôi thì... Mẫn Nhi làm vậy cũng đúng. Gặp nhau làm gì khi giữa hai người chén nước đã đổ đi có hốt trở lại được bao giờ. Cũng như quá khứ đã trôi qua muốn nó trở lại có được đâu? Nhưng anh cũng thầm mong cô tìm được một bến đỗ an toàn, một hạnh phúc đích thật cho cuộc đời cô. Và Trần biết điều kỳ diệu đó sẽ xảy ra khi bên cạnh Mẫn Nhi là một Pete luôn yêu cô say đắm nồng nàn, sẵn sàng hy sinh cuộc đời mình để chờ đợi cô. Trở lại công ty, Trần định dắt chiếc mô tô chạy lại nhà Nhu Phong thì chợt anh thấy anh chàng trợ lý đi về hướng anh đang đứng.

Trần đứng lặng chờ đợi anh ta đi về phía mình.

- Có chuyện gì xảy ra cho công ty sao anh Mạnh.

- Không phải đâu giám đốc. Bà mới gọi điện đến công ty bảo là có gặp giám đốc thì hãy nhắn giám đốc ra phi trường đón Lữ Đông. Lữ Đông đã đánh điện tín cả tuần lễ nhưng vì giám đốc bận việc ngoài Nha Trang nên bà quên. Giám đốc hãy mau đi đón bạn nếu không sẽ trễ đấy.

- Mẹ tôi có nói mấy giờ máy bay hạ cánh không?

- Đúng mười hai giờ.

Trần giơ đồng hồ tay lên xem, anh thấy còn đúng hai mươi phút nữa mười hai giờ. Anh vội vã leo lên chiếc mô tô đạp máy.

- Cám ơn anh đã nhắn lại cho tôi.

Cho xe vọt lẹ theo hướng phi trường Tần Sơn Nhất, Trần thầm mong máy bay đáp đúng mười hai giờ trưa. Nếu máy bay hạ cánh sớm hơn dự định thì anh sẽ khổ với thằng bạn. Nó sẽ nhằn anh thấu xương luôn. Ôi, đúng là sao quả tạ đang chiếu anh đây mà. Chuyện xảy ra giữa anh và Nhu Phong anh định sẽ đến giải thích cho cô hiểu nào ngờ thằng bạn ác ôn của anh lại chọn đúng thời điểm này về nước.

Mà chuyện giữa anh và Nhu Phong hoàn toàn do nó gây nên. Ai bảo tài khôn, tài khéo chỉ đường cho Mẫn Nhi đến tìm anh. Chỉ khiến cho cả ba đau khổ thêm có ích gì. Nhất định gặp thằng quỷ nhỏ đó anh sẽ hỏi tội nó cho biết tay.

Trần cho xe vào bãi đậu rồi nhanh nhẹn đi đến phòng kiếng đón Lữ Đông. Lúc này đồng hồ trên tay Trần chỉ đúng mười hai giờ. Còn đang đứng ngơ ngác giữa rừng người thì bất chợ có ai vỗ mạnh tay lên vai khiến Trần giật mình quay lại.

Lữ Đông đứng cười toe toét, bên cạnh là chiếc xe chất đầy hành lý.

- "Trần gàn", tao cứ tưởng mày bỏ tao ngơ ngác giữa phi trường rộng lớn này chứ. Nào ngờ mày vẫn còn lòng nhân...

Trần cười khì khi nghe Lữ Đông gọi lại biệt danh ngày nào. Và để chứng tỏ mình không chịu thua, Trần gọi tên "cúng cơm" chẳng hay ho gì đối với một gã đàn ông gần ba mươi tuổi đời này.

- "Thằng quỷ nhỏ", làm ơn mày dẹp bỏ giùm tao cái giọng vô ơn đó đi. Nghe thấy mà phát cáu. Nếu biết mày nói giọng này với tao thì... thì tao đã bỏ mày đi về nước lặng lẽ, chẳng thèm chạy bạt mạng đến rước mày làm gì.

Thấy thằng bạn thân phát cáu, Lữ Đông cười cầu tài:

- Không ngờ "Trần gàn" hôm nay cũng biết nổi nóng vì một câu nói không đâu. Ha, ha, chẳng lẽ mày vừa xảy ra chiến tranh lạnh với nàng nên buồn tình trút hết mọi phiền não lên đầu tao. Cho tao xin đi.

Thấy thằng bạn đoán đúng tâm trạng mình, Trần xìu xuống thấy rõ.

- Thì cũng tại mày hết cả.

Lữ Đông nhướng mày