h trùng phùng của mẹ con Nhu Phong, bây giờ ông Công Đạt mới từ tốn lên tiếng:
- Thế bao lâu nay con đã làm việc ở đâu hở, Ti Ti?
Xoay qua nắm tay cha, Nhu Phong tíu tít nói như khoe:
- Công ty Phương Nam, một công ty mỹ nghệ có tầm cỡ lớn nhất ở Việt Nam đó ba.
Ông Công Đạt giật mình:
- Hả? Con có biết công ty đó là...
Thấy ông Công Đạt giật mình khi nghe cô nhắc đến công ty Phương Nam, lo lắng Nhu Phong hỏi:
- Có chuyện gì không cha?
Ông Công Đạt xua tay:
- Không có chuyện gì đâu con. Thế con có biết Phương Nam là của dòng họ chồng cô Thuỳ con gây dựng ra không? Và người hiện nay đang cai quản công ty chính là con trai duy nhất của Mộng Thuỳ, cũng là người chồng hứa hôn của con không, Nhu Phong?
Nhu Phong há hốc miệng:
- Cha nói sao? Anh Trần chính là gã đàn ông mà con ghét cay ghét đắng đó sao?
Ông Công Đạt bật lên tràng cười sảng khoái:
- Làm việc hàng ngày, con nhận thấy thằng Trần ra sao? Có đáng để con trao thân gởi phận cả đời không? Và có giống gã đàn ông đáng ghét mà con thường tả oán với cha.
Nhu Phong bẽn lẽn thốt:
- ảnh tốt lắm cha. Rất khoan dung độ lượng đối với những người cấp dưới. Và nhất là nghiêm trang, chững chạc, chừng mực trong giao tế. Tài giỏi không kiêu căng, giàu sang không phách lối. Nói chung ảnh là người hội đủ hai điều kiện là có cả tài lẫn đức. Người nào có phước lắm mới được sống đời cùng ảnh.
Ông Công Đạt gật đầu hài lòng khi nghe Nhu Phong nhận xét về Trần. Đứa con gái yêu của ông thực sự trưởng thành rồi, không còn dại khờ, nông nổi như trước kia nữa.
- Giờ con mới nhận biết được hả? Cha nhớ trước kia con chê Trần thậm tệ nào là: "Sắp bước vào thế kỷ hai mươi mốt rồi mà còn nhờ cha mẹ đi hỏi vợ. Những người đàn ông thích đi trên đường bằng phẳng do người lớn vạch sẵn thường thì họ chẳng làm nên tích sự gì cả".
Nghe ông Công Đạt nhắc lại những câu nói của cô ngày nào, Nhu Phong ngượng cứng cả người.
- Tại lúc đó con chưa biết Trần chứ bộ.
Ông Công Đạt đốt cho mình điếu thuốc, rít một hơi rồi ông cười nói.
- Đó là bài học vỡ lòng cho con, là chớ đánh giá nhân cách con người một cách phiến diện chủ quan như vậy. Tuy thằng Trần có những năm du học nước ngoài cha không tiếp xúc được, nhưng cha của thằng Trần là người khí khái, tài giỏi hơn người, con nhà tông không giống lông thì cũng giống cánh.
Nhu Phong cười bẽn lẽn:
- Thì... cha là người từng trải, kinh nghiệm mới nhìn rõ bản tính của Trần chỉ qua người thân. Còn con có tiếp xúc gần mới biết được chứ. Khi không con chưa biết mặt mũi Trần méo tròn ra sao mà cha đã cơ ngợi, tâng bốc hết lời bảo sao con không ghét.
Ông Công Đạt trêu con gái:
- Thế giờ con còn ghét nữa hay không?
Nhu Phong phụng phịu:
- Con "ghét" còn nhiều hơn trước nữa đó á.
- Thể cha qua nói chuyện với bác Chấn Nam là huỷ bỏ hôn ước giữa con với thằng Trần nhé.
Nhu Phong đỏ ửng cả hai gò má, cô kêu lên nho nhỏ đầy nũng nịu lẫn dỗi hờn.
- Cha...! Con ghét cha quá, cha cứ trêu chọc con hoài hà. Coi chừng con nghỉ chơi cha ra luôn đó.
Thấy đôi mắt con gái rưng rưng, ông Công Đạt hoảng hồn không dám trêu chọc tiếp và ông lảng sang vấn đề khác.
- Con về rồi sao không mang hành lý gì theo hết vậy, Ti Ti?
- Ngày mai con về thu xếp, cũng chẳng có gì nhiều lắm đâu cha.
Ông Công Đạt quan tâm:
- Cha gọi thằng Nam qua phụ con một tay nghe Ti Ti.
Nhu Phong lắc đầu:
- Mình con làm được rồi. ủa? Mà chị Hương đâu nãy giờ con không thấy.
Bà Công Đạt cười:
- Hương nó đi chợ rồi.
Nhu Phong chớp mắt, nói bằng giọng nhẹ nhàng:
- Cũng may nhờ chị Hương đến tìm con khuyên nhủ đôi lời nên con mới thông suốt quay về tạ tội cùng cha mẹ. Nếu không...
Ông Công Đạt nghe Nhu Phong nói thế, ông có vẻ giận:
- Nói thế nhờ có con Hương, con mới chịu quay về. Không thôi con bỏ cha mẹ luôn chứ gì?
Nhu Phong rơm rớm nước mắt:
- Không phải thế đâu cha. Con rất nhớ cha mẹ, nhưng con không dám quay về vì sợ cha còn giận con.
Bà Công Đạt không yên lòng khi thấy ông chồng mình giận dỗi với con gái. Bà sợ Nhu Phong nổi chứng tự ái lên rồi một lần nữa cô rời khỏi vòng tay bà. Nếu điều đó xảy ra một lần nữa... chắc bà chết chứ không sống nổi khi thấy cảnh hai cha con cứ bất đồng quan điểm luôn.
- Chuyện đã qua rồi. Ông đừng oán trách con nữa mà tội nghiệp, dù sao Ti Ti cũng đã thông hiểu lý lẽ mà quay về tạ tội cùng ông rồi. - Quay sang nhìn Nhu Phong bằng đôi mắt ánh lên tia nhìn trìu mến, bà giúp cô xoa dịu cơn bực tức còn sót lại của ông Công Đạt - Ti Ti con ra nhà sau pha một tách trà sen cho cha con đi. Vắng con bao lâu nay, không có ngày nào cha con uống được tách trà ngon đúng nghĩa cả.
Nhu Phong nhanh nhẹn đứng dậy và trướ
