ông ngồi cách Trần một khoảng cách nhất định chợt đứng dậy bước tới dìu Trần. Trước khi bỏ đi, gã đàn ông hất mặt nói cùng anh chàng Bartender:
- Một tay chuyên pha chế rượu mạnh như chú mày chỉ cần uống một ly thôi cũng đủ gục. Thế mà gã đàn ông mà chị Hai cần này uống tới những ba ly mới xi nhê. Bản lĩnh thật. tiếc hắn là người của chị Hai chứ nếu không tao đã kết bạn với hắn để cùng nhau so tài cao thấp rồi. Thôi chú mày tiếp tục công việc đi. Tao phải dẫn gã đàn ông này đến chỗ chị Hai.
***
Lữ Đông thả dọc trên vỉa hè. Giây phút này đây anh cảm thấy con người mình thanh thản nhất, bao buồn vui của quá khứ không còn là bóng ma đêm đêm hiện về giày vò tâm trí anh. Mà trái lại những cay đắng, nghiệt ngã của quá khứ xa xưa anh đã chấp nhận được nó, và xem nó như một phần đời không thể thiếu được của chính mình. Lữ Đông biết cuộc đời anh không phải xót xa cay đắng vì tình yêu mà vì do nỗi ân hận do chính anh gây ra cái chết thương tâm của hai đấng sinh thành. Họ vì anh nên bị bọn Mafia bên Mỹ báo thù. Một cái giá khá đắt do lòng thương người của anh gây nên. Lữ Đông nhớ có một lần anh cứu một người đàn bà đang bị chúng *** hại một cách dã man, tàn nhẫn. Kết quả lòng tốt của anh là cái chết của cha mẹ anh được bọn chúng giàn dựng công phu để qua mắt được pháp luật. Mục đích của bọn chúng không ngoài lời cảnh cáo những ai dám chúi mũi vào công việc của chúng. Nhưng Lữ Đông đâu phải là gã đàn ông khiếp nhược, yếu bóng vía để cho chúng mặc tình bắt nạt, đe doạ. Để đối đầu với bọn chúng, Lữ Đông quyết tâm thi vào trường đại học luật để lấy chính công lý mà bọn chúng xem thường dạy cho chúng bài học đắt giá là công lý trên đời này bao giờ cũng trường tồn vĩnh cửu. Không có điều gì xấu xa, nhơ nhuốc có thể chạy trốn được trước bàn tay công lý.
Quyết tâm sắt đá của anh trở thành hiện thực khi chính tay anh đưa chúng lên vành móng ngựa, vạch trần tội ác do chính chúng gây ra cho bao người dân lương thiện - và cái ác đó chúng phải đền bù thật đích đáng. Kẻ nhẹ tội nhất thì cũng bị ngồi xé lịch từ mười đến hai mươi năm, đến chung thân. Còn người cầm đầu băng nhóm được đặt trang trọng trên chiếc ghế điện. Ai dám bảo luật pháp không công bằng.
Ngẫm nghĩ lại mà Lữ Đông phải cảm ơn bọn chúng, vì nhờ bọn ác lương đó, mà Lữ Đông mới có cùng một lúc hai tấm bằng xuất sắc. Một bằng Kinh tế do niềm say mê khát vọng làm giàu cho đất nước tạo nên. Một bằng tốt nghiệp đại học Luật do chính niềm căm thù cái ác, luôn tin vào chính nghĩa đã giúp anh đạt xuất sắc trong thành tích học tập.
Nhưng điều tốt đẹp nào cũng có mục tiêu cực của nó cả. Và Lữ Đông rùng mình nhớ lại khoảng thời gian, anh đã lao vào học như điên, học từ sáng đến tối. Chỉ cần có chút thời gian là anh lao vào thư viện hết ngốn ngấu nghiên cứu tài liệu đến ghi chép những điều mà anh cảm thấy quan trọng vào sổ tay để tối về tranh thủ thời gian xem lại. Khoảng thời gian đó Trần đau khổ vì tình yêu chẳng màng quan tâm đến điều gì ngoài việc học thế mà còn lên tiếng ngăn chặn việc học của anh. Lữ Đông còn nhớ sau cuộc lên tiếng can ngăn của Trần, Lữ Đông ngã một trận bệnh khủng khiếp, anh cứ ngỡ mình sẽ theo cha mẹ về bên kia thế giới. Nào ngờ thần chết buông tha anh sau một tháng dài nằm liệt giường với bao chứng bệnh đau đầu do lao động trí não quá mức, loét bao tử do ăn uống thất thường cộng thêm việc thiếu máu trầm trọng, hậu quả của những lần thức đêm... nói chung lúc đó mọi cơ quan trong người anh nơi nào cũng bị bác sĩ bảo là không tốt cả. Tội nghiệp Trần, lúc đó sợ anh chết mà quýnh quáng hết chạy đôn chạy đáo lo cho anh, còn cố dò thêm để xem có vị giáo sư bác sĩ nào tài giỏi là Trần mời khám cho anh bằng được mới thôi. Mạng sống của anh bây giờ có được cũng đều chính tay Trần gây tạo nên cả...
Mải suy nghĩ về quá khứ, mà Lữ Đông đã thả bộ vào con hẻm dẫn đến nhà Trần - lúc nào anh cũng không hề hay biết. Mặc dù chỉ mới hơn mười giờ đêm mà con hẻm này đã vắng lặng rồi. ánh đèn từ trong những ngôi nhà chập choạng hắt ra lúc sáng lúc tối khiến Lữ Đông không thấy rõ đường đi cho lắm. Nhưng cuối cùng rồi anh cũng đứng trước cổng nhà. Lữ Đông không dám bấm chuông gọi cổng vì sợ làm phiền mọi người trong nhà giữa lúc đêm khuya. Và anh đành chép miệng nói một mình.
Nên leo rào vào nhà vậy.
Vừa suy nghĩ xong, Lữ Đông đi tới đi lui xem xét nơi nào thuận tiện nhất để anh leo rào vào. Bất chợt chân anh đá phải một người.
- Ai mà nằm ngủ trước nhà Trần vậy cà? Sao họ không tìm nhà nào có hàng hiên mà nằm. Nằm ở đây rủi trời mưa xuống làm sao tránh kịp. Cảm thấy bất nhẫn, Lữ Đông cúi xuống đánh thức họ dậy cho họ một lời khuyên. Nếu cần có thể anh giúp họ chút đỉnh được kia mà. ánh đèn chiếu vào, soi rõ gương mặt đó, Lữ Đông hốt hoảng.
- Trần, Trần tỉnh lại. Tại sao mày lại nằm ngủ ở đây? Từ người Trần toát ra mùi rượu, Lữ Đông giờ mới hiểu nguyên nhân vì sao mà thằng bạn nằm ở đây. Khẽ xỉ tay lên trán bạn, Lữ Đông lầm bầm ****.
- Thằng khỉ, riết rồi mày h