ư quá đi mất. Không còn cách nào khác, Lữ Đông đành đứng dậy đưa tay bấm chuông gọi cổng. Một thân một mình anh thì giải quyết vào nhà đã là chuyện khó rồi, đằng này lại có thêm thằng quỉ Trần say be bét thử hỏi anh xoay sở bằng cách nào đây. Ba mươi sáu chiêu chỉ có chiêu gọi cổng là thượng sách.
Bà Năm vẫn là người ra mở cổng cho hai đứa anh vào nhà.
- Ba má Trần ngủ rồi hả bà Năm?
- Ngủ gì mà ngủ cậu ơi. Ông bà chủ đang ngồi trò chuyện trong phòng khách kìa. Thôi cậu vào nhà đi, sẵn tôi ngồi ở đây đón gió rồi chờ cậu Trần về luôn thể.
Lữ Đông cười nhẹ:
- Nó về rồi bà Năm ơi.
Bà Năm đưa chiếc khăn rằn lau chiếc miệng đỏ chót vì nhai trầu rồi ngạc nhiên nói.
- Cậu Trần về lúc nào sao tôi không hề hay biết vậy cà?
- Bà Năm nhìn xuống chân cháu ai ngồi đây? Bà Năm theo lời nói của Lữ Đông, đưa mắt nhìn xuống rồi hốt hoảng hỏi Lữ Đông.
- Cậu Trần sao vậy? Chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra với hai cậu sao?
Lữ Đông khoát tay, anh nói như phân trần.
- Cháu về thì thấy Trần đã nằm ngủ ở đây rồi. Bà năm yên tâm đi, nó không sao đâu. Chẳng qua uống rượu nhiều quá nên quên trời quên trăng vậy mà, cũng may trực giác đã đưa Trần về nhà... Lữ Đông cúi xuống xốc Trần đứng dậy. Thôi ta vào nhà đi bà Năm. Đêm nay ba mẹ Trần có một phen hú vía vì cậu con quý tử này.
Sực nhớ, bà Năm hỏi:
- Còn chiếc xe của cậu Trần đâu cậu Đông?
Giờ nghe bà Năm hỏi, Lữ Đông mới sực nhớ đến chiếc mô tô mà lúc chiều tối Trần xách chạy. - Bà Năm bước ra xem có ở đâu đó không?
Bà Năm bước ra nhìn dáo dác.
- Hình như nó nằm ở sau cây bồ đề... Bà Năm tất tả đi về hướng đó.
- Đúng là xe của cậu Trần rồi.
- Bà Năm vui lòng giúp con canh cổng để con dìu Trần lên phòng rồi xuống đây dẫn xe vào gara.
- Được rồi, cậu cứ yên tâm lo cho Trần xong rồi xuống, giờ này bà Năm rảnh rang đâu có việc chi làm mà cậu gấp rút.
Lữ Đông yên tâm dìu Trần đi vào ngõ sau để lên phòng riêng của Trần. Anh không muốn ông bà Chấn Nam nhìn thấy cậu con trai cưng trong hoàn cảnh bê bết thảm hại như thế này.
Chỉ ít phút sau Lữ Đông trở ra cổng, anh tiến về cây bồ đề dẫn chiếc xe Trần vào gara. ánh đèn trong nhà sáng rỡ nên Lữ Đông thấy trên nệm xe Trần có vẽ hình con bướm đang dang cánh thật sinh động sắc sảo.
Lắc đầu cười, Lữ Đông khẽ nói một mình:
- Thằng này đã say còn biết ngọ nguậy vẽ hình. Mà nét vẽ thật sinh động, trông cứ y như là bướm thật vậy.
Nhu Phong trở về nhà, lúc cha mẹ cô không ngờ đến vì chị Hương không hề hé môi gì với ông bà Công Đạt chuyện chị đến gặp Nhu Phong. Chị không dám nói cho ông bà chủ biết, chẳng qua chị sợ Nhu Phong nổi tính ngang bướng không chịu quay về, lúc đó ông bà chủ sẽ thất vọng hơn nữa.
Ông bà Công Đạt sững sờ khi thấy Nhu Phong bước vào, ông Công Đạt nhìn trân trân vào Nhu Phong còn bà Công Đạt sau phút bất ngờ đã oà lên khóc. Nhu Phong cũng chảy nước mắt, cô bước như chạy đến ôm chầm lấy mẹ.
- Mẹ!
Một tay ôm mẹ, một tay Nhu Phong với sang nắm lấy tay cha.
- Thưa cha.
Ông Công Đạt nghe lại được giọng nói con gái yêu thỏ thẻ bên tai, ông cảm thấy cả cõi lòng mình như đang thăng hoa. Hạnh phúc! Cuối cùng rồi hạnh phúc cũng đã mỉm cười với gia đình ông. Và lần đầu tiên ông thấu hiểu được nàng. "Hạnh phúc tuy đơn sơ bình dị nhưng đồng tiên chưa chắc mua được nó".
Nhu Phong nghẹn ngào.
- Thưa ba mẹ, xin ba mẹ hãy tha lỗi cho đứa con nông nổi dại khờ này.
Bà Công Đạt bùi ngùi:
- Ti Ti ơi. Từ lâu nay con đã ở đâu, có biết là ở nhà mẹ chớ con lắm không?
Con thật dại dột khi mà dám một thân một mình đương đầu với cuộc sống.
Nhu Phong cảm thấy thật hạnh phúc, khi nghe mẹ gọi lại cái tên "cúng cơm" quen thuộc của mình ngày nào bằng giọng thật dịu dàng, trìu mến. Có đi xa rồi, Nhu Phong mới cảm nhận được rằng không có đâu bằng tổ ấm của nhà mình. Một tổ ấm có đầy đủ cả cha lẫn mẹ cùng những người giúp việc lâu năm hết lòng thương yêu quý mến cô.
- Mẹ ơi! Có đi xa rồi con mới biết: Mẹ là chỗ tựa nương an toàn cho con sau những giông tố cuộc đời. Cha là mặt biển rộng mênh mông chứa bao tri thức uyên thâm mà con học hoài không hết. Mẹ là tình thương, cha là lý trí, để giúp con lèo lái con thuyền đi đến bến bờ hạnh phúc.
Nghe Nhu Phong nói mà bà Công Đạt ứa nước mắt, bà hiểu con mình thực sự đã trưởng thành, đã thấu hiểu được tình thương của cha mẹ. Đưa tay vuốt ve con mà bà không ngăn được nước mắt khi thấy con tiều tuỵ, phong trần.
- Con ốm quá Ti Ti. Từ bao lâu nay cuộc sống của con khổ sở lắm phải không?
Nhu Phong nhìn mẹ cười hãnh diện:
- Cực thì có cực, nhưng con đã biết tạo ra được đồng tiền bằng sức lao động của mình và biết xoay sở khi gặp khó khăn, chứ không buông xuôi chấp nhận đầu hàng như trước đây nữa.
Nãy giờ ngồi yên chứng kiến cản
