Polaroid
Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3222270

Bình chọn: 9.5.00/10/2227 lượt.

ải làm việc à?

- Phải làm việc thì ai còn muốn làm quan nữa? Làm quan thực ra cần phải có năng lực lãnh đạo, biết cách quyết định là được rồi. Đương nhiên không phải lúc nào anh cũng nhàn hạ, nhưng đối với anh, việc ở bên em quan trọng hơn công việc. - Giọng nói sang sảng của Lục Địch Phi bỗng khàn đi, mang theo rất nhiều âm bật hơi, khiến không khí trong xe phút chốc trở nên mơ hồ, mờ ám.

Bạch Nhạn cắn môi, đưa mắt ra ngoài cửa xe:

- Anh coi trọng em như vậy, em cứ tưởng rằng một người bình thường thì trước tiên sẽ hỏi xem cuộc nói chuyện chiều nay của em ra làm sao.

- Anh không cần phải hỏi.

- Hả?

- Em có thừa khả năng đối phó với bọn họ, hơn nữa hiện nay báo chí rất mạnh, vầng sáng lớn như vậy đủ để che lấp đi mọi tì vết.

- Nhưng đó mới là lời nói một phía của em, nếu bọn họ tìm Hoa Hưng đối chất, liệu Hoa Hưng có không thừa nhận hay không? - Nhớ lại cuộc nói chuyện lúc chiều, Bạch Nhạn vẫn cảm thấy hơi lo lắng, sợ xảy ra sai sót.

- Cho dù bọn họ cảm thấy nghi ngờ thì cũng sẽ không truy vấn nữa. Ai lại dám gây khó dễ cho một hình tượng trong sạch thanh liêm để quần chúng phải nổi giận. Anh đã nói chuyện với người của Hội chữ thập đỏ Vấn Xuyên, bọn họ sẽ ở đây đợi tới khi Khang Kiếm ra để trực tiếp cảm ơn cậu ta. Anh cũng đã bố trí phóng viên đi theo phỏng vấn. Còn về phía Hoa Hưng, bây giờ ông ta nói gì ai mà thèm tin.

- Ông Lưu và ông Cao đó có đi tìm Hoa Hưng không?

- Về mặt thủ tục là phải tìm, bắt buộc phải đối chất lại mọi sự việc với ông ta, sau đó ký tên là coi như hoàn tất.

- Sau đó Khang Kiếm có thể trở về phải không? - Cố nén sự kích động trong lòng, Bạch Nhạn tỏ vẻ bình tĩnh hỏi.

- Có thể trở về Tân Giang trước giao thừa, anh nghĩ có lẽ sẽ có rất nhiều người tranh nhau đi đón cậu ta, trong đó có cả anh. - Lục Địch Phi nở một nụ cười giễu cợt - Lần này cậu ta trong cái rủi có cái may, chắc lúc ngủ cũng phải mỉm cười.

Bạch Nhạn xoay người, nhìn thẳng vào Lục Địch Phi:

- Cảm ơn anh, anh Lục.

Câu nói này, cô nói rất chân thành.

Trong hai ngày này, Lục Địch Phi đưa người của Hội chữ thập đỏ Vấn Xuyên tới Tân Giang, lại nhờ phóng viên viết bài trên mạng và báo chí, đem chuyện quyên góp hai triệu tệ làm rình rang lên, hình tượng xấu của Khang Kiếm phút chốc trở nên cao thượng và vĩ đại không gì sánh bằng. Bây giờ Bạch Nhạn lại làm rõ nguồn gốc của căn nhà và chiếc xe của Y Đồng Đồng, Khang Kiếm lại biến thành người đàn ông tốt thập toàn thập mỹ, trọng tình trọng nghĩa, trở thành vị lãnh đạo hoàn hảo.

Lục Địch Phi ném điếu thuốc đang hút dở ra ngoài cửa xe rồi quay lại nắm tay Bạch Nhạn:

- Cô nhóc, đừng cảm ơn anh, anh làm thế cũng chỉ vì bản thân mình. Tối hôm đó em đã hứa với anh, chỉ cần cậu ta bình an trở về Tân Giang, em sẽ nghiêm túc suy nghĩ về lời đề nghị của anh.

Bạch Nhạn nhắm mắt lại:

- Em còn nói một câu nữa, anh có nhớ hay không?

Lục Địch Phi nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm:

- Anh nhớ rất rõ, em nói chỉ cần anh và Khang Kiếm đứng trên cùng một vạch xuất phát, ở cùng một địa điểm, không chơi mưu mô, không giở thủ đoạn, nếu anh vượt qua được cậu ta thì em sẽ đồng ý ở bên anh.

- Anh có làm được không?

- Thực ra hiện giờ cậu ta đã thua anh rồi. Anh tùy tiện phóng túng, coi trời bằng vung, không bằng hình tượng tốt đẹp của cậu ta, nhưng cậu ta đã ngã ngựa, còn anh thì không. Đó là bởi vì anh xấu xa bề ngoài, còn cậu ta xấu xa từ trong bản chất. Điều này lẽ ra em phải rõ hơn anh.

- Thực ra anh không hề thật lòng yêu em, chẳng qua anh chỉ muốn xát muối vào vết thương lòng của anh ấy thôi! - Bạch Nhạn bắt chước giọng điệu của Lục Địch Phi.

- Không phải! - Lục Địch Phi quả quyết lắc đầu - Mấy năm qua, anh đã từng kết hôn, đã từng có rất nhiều bạn gái. Anh và vợ cũ của anh đến với nhau vì môn đăng hộ đối chứ không phải vì tình yêu, chẳng trụ được mấy năm thì giải tán. Anh ở bên những cô bạn gái kia chỉ để vui vẻ, hợp thì gặp nhau nhiều, không hợp thì lên giường một lần là bye bye, không hề nhung nhớ, cũng chẳng hề tiếc nuối. Lần đầu tiên gặp em ở đảo Giang Tâm, anh đã cảm thấy em rất đặc biệt, nhưng anh không lưu tâm. Cho đến buổi tối mấy hôm trước, anh nhìn em mà tim đập thình thịch, cuống quít hoảng loạn như một cậu trai mới lớn, cảm giác ấy chưa từng có trong anh. Cô nhóc ơi, anh đã yêu em mất rồi.

Bạch Nhạn chớp mắt, từ từ xoay người lại nhìn vầng trăng lạnh lẽo đang nhô lên khỏi mặt sông, chầm chậm rọi sáng dòng sông cuồng nộ.

- Trước năm hai mươi tư tuổi, người khác coi em như bệnh dịch. Vừa bước qua tuổi hai mươi tư thì hình như vận đào hoa của em lại nở rộ. - Cô bật cười tự giễu - Anh Lục, không phải em xem thường chính mình, nhưng em cảm thấy anh nên tìm một người con gái tốt hơn, thời thượng hơn em thì mới có thể theo kịp anh. Chúng ta không giống nhau.

- Bây giờ mới nói những lời này thì đã quá muộn, em đã