Disneyland 1972 Love the old s
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327242

Bình chọn: 10.00/10/724 lượt.

ếp tục đi xong bỗng nhớ ra điều gì đó bèn quay trở lại. Đứng
trước mặt cậu ta, cô nói rất nhỏ nhẹ:

- Hộp...kẹo đó!..

- Kẹo bạc hà à?- Hoàng Hiểu Vương bóc một chiếc kẹo
cao su bỏ vào mồm nhai tóp tép.

- Ừ....

- Cô thích loại kẹo đó à?

- Ừ...rất...

- Ồ! Chán ngắt!

- Cái gì? – Dương Lạp mở to mắt.

- Kẹo đó có gì ngon, ăn chả ra sao! – Hiểu Vương thổi
bóng cao su to đùng.

- Thế sao cậu còn mua cho tôi?

- Thích thế!

- Tử tế chút đi!

- Hả?

- Cậu nói chuyện tử tế dùm đi!

- Sao? Ảnh hưởng à? Có gì ngon mà cô thích?

- Đúng, tôi rất thích đấy! Liên quan gì cậu.

- Thích gì?

Dương Lạp bỗng chốc không
nói gì. Cô quay mặt đi chỗ khác, mái tóc dài che kín khuôn mặt khiến Hiểu Vương
không thể nhìn rõ cảm xúc của cô lúc đó nữa.

Dương Lạp bỗng chạy lên
trên tầng, bê xuống một chiếc chăn và chiếc gối để vào ghế sofa, cô nằm duỗi
thẳng chùm chăn kín mít.

- Này, cô sao thế? Sao lại ngủ ở đó?- Hoàng Hiểu Vương
bực dọc vì thái độ khác lạ của cô.

- Này! Lên kia mà ngủ đi chứ!

- Kệ tôi! Tôi nằm đây, muộn rồi đó.- Dương Lạp nói ra
từ trong chăn.

Hoàng Hiểu Vương gấp máy tính, đứng dậy, lại gần hỏi:

- Này, lên kia mà ngủ, đừng ngủ ở đây, cảm đấy!

Không nghe thấy Dương Lạp
trả lời, cậu đành lên trên nhà. Chuông đồng hồ điểm 11 giờ đúng. Ngoài trời tối
om không một ánh đèn, Hoàng Hiểu Vương nhẹ nhàng bước xuống cầu thang, lại gần
Dương Lạp, hình như cô đã ngủ rất say, không có bất cứ động tĩnh gì. Cậu bèn
kéo tấm chăn lên ủ ấm cho cô, rồi rót một chén rượu đầy ngồi uống một mình.

Trong cơn say, cậu muốn
quên đi tất cả đang diễn ra, tất cả chỉ là một giấc mơ thôi. Cậu loạng choạng
bước đến gần Dương Lạp, ngồi phịch xuống đất, một tay để lên má cô, tay anh
lạnh giá còn má cô nóng hổi.

Rồi cậu ngã gục, đầu dựa
vào chân Dương Lạp ngủ. Cô mở mắt, đôi mắt to sáng trong đêm, cô ngồi dậy, phủ
tấm chăn lên người Hoàng Hiểu Vương, trong lòng rất khó hiểu, tại sao hắn lại
có hành động đó với cô, nhưng tất cả đều rất thật lòng...thật lòng đến mức
khiến cô phải nghẹt thở. Cái cảm giác này lạ quá, lạ đến nỗi mà cô chưa bao giớ
tưởng tượng nó như một dòng điện xẹt qua tim...chẳng lẽ...Cô yêu rồi.

Sáng ngày hôm sau, nắng
luồn qua mọi ngóc ngách, xuyên thẳng vào mặt hai người đang ngủ trên ghế. Tiếng
chuông điện thoại kêu inh ỏi đánh thức hai người. Dương Lạp ngán ngẩm ngóc dậy,
vơ chiếc điện thoại, hét thẳng vào ống nghe:

- Cái quái gì hả?

[ Chị!'>

Cô vội bừng tỉnh, lấy tay
dụi mắt rồi nói nhỏ:

- Chu Thiên à? Gọi sớm thế?

[ Em chỉ muốn hỏi Tiểu Trân có sao không? Cô ấy không
nhận điện thoại của em!'>

- Thật à? Chị cũng không biết nữa!

[ Tuần sau em sẽ ra cùng mấy đứa nữa chị à!'>

- Hả? – Dương Lạp mở to mắt hết cỡ, điều cô lo sợ nhất
cũng đã đến.

[ Không được hả chị?'>

- À...không không...!- Cô vội vàng lấp liếm.

[ Em ra thăm anh chị với cả Trân nữa, mà hôm nay chị
không học à?'>

Dương Lạp giật mình nhìn
đồng hồ thì cũng đã 8 giờ sáng, cô vội vàng nói tạm biệt rồi cúp máy. Mải móng
chuẩn bị quần áo và lao vụt ra khỏi căn nhà, ngoài đường vắng ngắt. Cô hốt
hoảng chạy lại vào nhà lay người Hoàng Hiểu Vương:

- Dậy, dậy mau tên kia, muộn rồi.

Hoàng Hiểu Vương ngáp
ngắn ngáp dài, vùng dậy tức giận:

- Cô điên à? Tôi buồn ngủ muốn chết đây này!

- Ngủ cái gì, muộn học rồi cậu biết không hả? – Dương
Lạp tức giận đá mạnh vào người khiến cậu ngã lăn ra sàn.

- Chết tiệt, học cái gì?- Cậu bò dậy.

- Là học trên lớp đó tên điên này, còn chưa tỉnh nữa
hả?

Hoàng Hiểu Vương bật dậy,
rồi lại nằm ra sofa, ngao ngán:

- Nghỉ luôn đi, gần 9 giờ rồi, ma nào học nữa.

- Chết! Cậu lai xe máy tôi đi mà, chỗ này chẳng có
chiếc xe nào hết luôn ấy! – Dương Lạp cuống quýt.

Hoàng Hiểu Vương vẫn dửng
dưng, hắn không buồn ngồi dậy:

- Nghỉ luôn đi!

Cô quyết không thể làm
điều này, nó là vi phạm nội quy nhà trường, cô ra sức đá, đấm, nhéo lẫn cấu mà
cậu ta vẫn nằm ườn ra.

Dương Lạp bất lực trước
tên cứng đầu cứng cổ này, cô ngồi xuống ghế, chán chường, đây là lần đầu tiên
cô dám trốn học mà không xin phép trước như vậy. Thấy cô xị mặt, Hoàng Hiểu
Vương ngồi dậy tỏ vẻ an ủi:

- Thôi, chốc tôi đưa cô ra chỗ này hay hơn.

- Chỗ nào chứ? – Cô bĩu môi.

- Cô có muốn đến cánh đồng hoa oải hương lần nữa
không?

Vừa nghe đến đó, mắt cô
đã sáng bừng lên:

- Thật sao?

- Thật.

Giọng Hoàng Hiểu Vương
chắc như đinh đóng cột, khiến Dương Lạp càng thêm hào hứng, nghỉ học mà được như
thế này cũng không tồi chút nào.

Buổi chiều đến thật
nhanh, đã 5 giờ từ bao giờ, chờ mãi chẳng thấy hắn có động tĩnh gì, cô đành chủ
động:

- Này.

- Gì?

- Cánh đồng...!