ương Duy, nó mới định
trở dậy. Nhưng…
Cạch!
Có tiếng ai đó mở cửa bước vào phòng và tiến đến bên cạnh và đặt tay lên trán nó. Tiếng thì thầm nho nhỏ: “Ổn rồi” làm nó nhận ra người đó là
Khánh Nam. Nhưng Khánh Nam không ở lại lâu như nó nghĩ mà bước nhanh ra
khỏi phòng. Mà thôi. Nó cần yên tĩnh.
Trời chưa sáng hẳn. Mùa đông lúc nào cũng âm u như thế cả. Gió cũng thôi khôn
g đập vào cửa nữa. “Giờ nãy ở Mĩ đang là buổi chiều rồi. Có lẽ cả nhà
đang nháo nhào lên lo cho mình lắm. Hoặc cũng có thể tất cả đều biết tin hội Khánh Nam đã tìm được mình và đang ngồi đợi điện thoại của mình
cũng nên!”
Nó lại đưa sợi dây lên trước mặt, mọi chuyện mơ hồ quá làm cho nó không
tài nào hiểu nổi. Nó mở cái tủ quần áo kì lạ được chuẩn bị cho mình
không biết từ lúc nào và lôi ra một cái áo khoác. Nó muốn trở ra bãi
biển. Liệu hôm nay trên biển có bình mình không?
Đang với tay lấy cái bát, Khánh Nam chợt nghe thấy một giọng nói nho nhỏ ngoài phòng khách.
- Ba à! Con… Ginny …
-
- Ba à!
-
- Ba! Ba để con được gọi ba đã. Đã ba năm rồi con không được gọi một
tiếng “ba”. Ba! Con xin lỗi! Con không ngoan đã làm ba và cả nhà lo lắng rồi. À ba ơi, ba vào phòng anh em con gọi anh Jim dậy và bảo anh ấy ăn
chút gì đi ba, cả ba nữa.
-
- Con biết, từ khi con mất tích, mọi người chỉ lo lắng cho còn mà chẳng để ý tới mình chút nào cả. Ba gọi anh ấy dậy để…
-
anh này, mọi chuyện không phải lỗi ở em. Em hiểu chứ? Vậy nên đừng tự
trách mình. Hiểu không Ginny? Cũng không được hành động dại dột như
chiều qua nữa nghe không? Anh đã được thông báo hết mọi chuyện rồi. Em
có biết em mà làm thế anh sẽ thế nào không hả?Sao em có thể suy nghĩ như thế chứ? Em định bỏ anh lại đấy à?Em có biết…>
- Anh bất lịch sự vừa thôi. – Nó gắt lên – Em đang nói chuyện với ba cơ
mà. Bất lịch sự quá, còn nói nhiều nữa, nói không ngừng không nghỉ. Em
hiểu rồi, em không để anh độc chiếm cả cái giường lớn như thế đâu. Em
suy nghĩ lại rồi, cái giường đó cũng có phần em và anh Billy, nhưng tại
anh Bill hiện giờ không thể ngủ ở đó được nên em sẽ thay anh ấy giữ
phần. Anh yên tâm đi.
-
-
- Đồ bất lịch sự!
-
- <Đưa máy cho ba!> – Ba nó ra lệnh –
tiêu cực như thế. Ba đã dạy con thế nào? Ba có dạy con dùng cái chết để
giải quyết mọi chuyện không? Mẹ không chết do con, mà vì mẹ cảm thấy có
lỗi, Billy không mất trí nhớ vô ích vì con, mà nó đã bảo vệ được con –
đứa em nó yêu quý nhất và cũng bảo vệ được sự yên ổn của nhà Sanzenin,
những con người thuộc tổ chức Sanzenin không ngẫu nhiên mà ra sức bảo vệ con, vì con là chủ nhân của họ. Con có hiểu không? Vậy nên con càng
phải sống tốt, sống có ích hơn nữa để báo đáp công ơn của tất cả. Ba xin lỗi vì ba không thể ở bên con lúc này để giải thích hết tất cả mọi điều cho con hiểu, nhưng hiệu trưởng sẽ nói chuyện với con. Ba hi vọng con
gái ba không còn coi nhẹ sinh mạng của mình như thế. Ông đang bệnh, ông
không muốn nghe việc ngu ngốc con đã định làm chiều qua nếu không có
thằng bé Ji Hoo ngăn lại đâu, vì thế ba sẽ giấu, với điều kiện con không còn giữ những suy nghĩ đó nữa. Con có hứa với ba không?>
-
- Ba! Con chỉ hứa với ba thôi, còn anh ấy thì ba cứ cho nhịn đi, nhốt vào trong phòng ý, để sửa cái tật bất lịch sự đi.
Nó mìm cười đi ra bãi biển. Kì lạ thật. Hồi nãy trời còn tối om mà
giờ đã có một vài tia nắng và những áng mây hồng phía chân trời. Người
ta nói sau cơn mưa trời lại hửng đúng không nhỉ? Nhưng đối với nó, không những trời hửng mà còn có cầu vồng nữa. Gia đình luôn là nơi tuyệt
nhất. Gia đình của nó. Biển thật hiền hòa, không còn là con thú dữ như
nó hình dung hôm qua nữa. Thật là lạ! Nó cũng kể với ba và anh Jim cả
chuyện Khánh Nam có mặt dây chuyền y như anh Khánh Nam của nó nữa. Nhưng nó không cho hai người giúp đỡ nó, nó muốn tự mình tìm hiểu chuyện này. Sợi dây có mặt hình ngôi sao lại đung đưa trước mặt nó.
“Dây chuyền… Hai cái mặt khớp nhau từng chi tiết… Đúng là trên đời
không thể có cái nào khác được. Một mặt của anh Bon, một mặt của mình…
Sao… Khánh Nam lại có nó? Sao Khánh Nam lại nói anh ấy chính là anh trai mình?”
Nó lẩm nhẩm lại những thông tin có liên quan đến Khánh Nam: “Hoàng Khánh Nam, ba là Hoàng Minh, 17 tuổi, tính cách dễ gần, hay cười, hay giúp đỡ người khác… thích kem
