Polaroid
Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3216045

Bình chọn: 8.5.00/10/1604 lượt.

nhé!

- Cái gì? – Khánh Nam lại trợn mắt lên.

- Đi mà – Viết Quân năn nỉ – Tao đang vô cùng là bực bội nên muốn kiếm
ai đó đấm cho đỡ bực. Tao mà đấm Khương Duy thì thể nào cũng bị Minh
Phương “bắn chết”. Vậy nên chỉ còn mình mày thôi.

- Trước khi cho mày đấm tao thì tao cũng nên được biết lý do tại sao mày bực chứ?

Viết Quân thở dài lần thứ 3:

- Tao cũng chẳng biết nữa.

- Vậy thì mày nói hết tất cả những gì mày đang nghĩ trong đầu ra tao xem nào.

- Tao nghĩ là mày cần đợi tao 1 chút.

Lần này thì Viết Quân đến cái gốc cây hồi nãy và lại lôi được em tóc đỏ ra.

- Nguyễn Hồng Nhung 10B11. Tên hay đấy cô bé. Có muốn anh giúp cô bé “có nhiều thời gian hơn” để chụp ảnh bọn anh không?

Khánh Nam tiến lên, và một lần nữa lại rút cái di động trong tay con bé đấy.

- Em muốn được Hội học sinh “quan tâm” nhiều đến thế cơ à Hồng Nhung?

Bé tên Hồng Nhung rơm rớm nước mắt trước khi nhận lại cái điện thoại rồi đi khỏi, nhưng cũng đủ nằm trong tầm nghi ngờ của Khánh Nam. Biết thế
đã. Cậu sẽ điều tra sau.

- Bé Hồng Nhung này làm chúng ta mất thời gian quá, mày nói đi, nói tất
cả những gì làm cho 1 thằng dở hơi như mày bực bội ý. Tao đủ kiên nhẫn
để nghe đấy.

- Tao cũng không biết nói thế nào nữa. Tao sẽ nói những gì đang hiện diện trong đầu tao vậy. Nhưng sẽ rất lộn xộn đấy.

- Yên tâm, bao nhiêu năm chơi với mày là bấy nhiêu năm tao được rèn luyện mà.

- Ừ, cũng phải. Đầu tiên là việc cái gì nó cũng nói cho mày, không nói
cho tao. Cái hôm Tuấn Vũ tỏ tình với nó ý, nó đã lên sân thượng, tao đi
theo và thấy nó đứng sát bên mày… hôm Haloween, mày và nó đi cạnh nhau
vui vẻ, lần đầu tiên tao thấy 2 đứa mày cười tự nhiên đến thế… rồi… nói
chung là bất cứ cái gì nó cũng kể cho mày… Cả hôm trước, Tuấn Vũ khoác
vai nó đi nữa. Lúc đó tao chỉ muốn đấm cho Tuấn Vũ 1 cái. Tức muốn chết. Rồi hôm nay, nó tỏ ra vui vẻ hết sức khi được chuyển đến ngồi cạnh mày, cách nó nhìn mày và mày nhìn nó rất ấm áp… lúc gặp cô bé gì gì bạn thân nó ý, nó lại còn cầm tay mày lôi đi nữa… mà chẳng hề gọi tao với Khương Duy đi cùng… À còn việc nó rất thản nhiên trêu tao với Hoài Trang nữa
chứ, rồi first kiss của nó… hmm hmm… Khánh Nam, cho tao đấm mày đi,
không thì tao chết vì bực mình mất. – Viết Quân nói một thôi một hồi.

- Ừ, mày đến đây.

Tưởng Khánh Nam đồng ý thật nên Viết Quân lao đến. Nhưng hắn chưa kịp giơ tay lên thì đã ăn trọn 1 cú đấm vào bụng từ Khánh Nam.

- Khánh Nam? Mày làm gì vậy? Là tao đấm mày chứ?

- Trước khi mày muốn đấm tao hay ai khác thì mày nên đấm chính mày đi
thì hơn. Mày có tư cách giơ nắm đấm ra với tao sao, Viết Quân? Tao đấm
mày cho mày tỉnh ra. Cái kiểu không dứt khoát như mày thì chẳng bao giờ
làm nó chú ý đến mày đâu. Thế mày muốn khi cô chuyển nó đi, nó không
tươi cười thì phải khóc lóc xin mày hãy giữ nó ở lại à? Mày trách nó sao mày không nghĩ mày quá vô tâm? Hay mày là một đứa vô dụng chỉ biết nhìn xuống nền nhà trốn tránh cái nhìn của nó. Mày còn lạ gì nó? Lúc nào nó
cũng cố đè nén cảm xúc cho tất cả yên tâm. Nếu tao không đứng lên sắp
xếp lại chỗ ngồi thì nó sẽ như thế nào? Hả? Mày không muốn mất nó nhưng
lại lo Hoài Trang buồn. Rốt cuộc mày cũng chẳng xứng đáng để nói “yêu”
nó đâu.

- Nhưng Hoài Trang yếu từ nhỏ, lại nhút nhát… – Viết Quân nói yếu ớt.

- Mày đã nói thế thì coi như mày đã có lựa chọn cho mày rồi, tao xin lỗi vì đã lớn tiếng chỉ trích những hành động của mày. Tao không nên đứng
đây vì tao chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Khánh Nam quay lưng định bước về lớp nhưng Viết Quân ngăn lại.

- Tao xin lỗi! Nhưng tao không biết cách nhìn nhận mọi thứ tốt như mày. Hãy giúp tao.

Khánh Nam hơi dịu lại.

- Tao sẽ chẳng giúp được gì cho mày ngoài việc lắng nghe. Quyết định là ở mày. Yêu và thương hại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Mày hãy
nhớ thế. Còn giờ tao phải vào lớp đây. Linh Như sẽ rất buồn khi phải
ngồi 1 mình mà. He he!

- Mày liệu hồn đấy.

- À, còn nữa, Viết Quân. Linh Như là em gái tao. Tao sẽ không tha thứ cho bất kì ai làm tổn thương đến nó.

- Cảm ơn mày, tao nhớ!

- Alo.

- Chị bình tĩnh nhé. Em biết đang có Khương Duy ở đấy nên chị chỉ cần
nghe thôi. Nhưng chị phải hết sức bình tĩnh đấy. Khánh Nam đã xóa tất cả những gì em ghi âm được nhưng em nhớ hết… Anh Quân… anh Quân nói… anh ý yêu Linh Như… Chị ổn chứ?

- Ừm…

- Em đã bảo chị phải bình tĩnh mà.

- Ừm… Thế à? Ngày mai chị bận rồi em ạ! Hôm nay đi em nhé. Có gì chị sẽ
gọi lại cho em sau. Cảm ơn em nhé. Ừ chị cũng nhớ em nhiều.

Cuộc gọi kết thúc… người nghe khẽ nhếch mép trong khi người gọi vội vàng tiếp tục một cuộc gọi nữa:

- Đại tỉ ra lệnh làm ngay trong hôm nay.

- OK.

“Hôm nay đi em nhé.”

Đó là một chỉ thị hành động.

Hết tiết rồi mới thấy Viết Quân bước vào với cái mặt… vẫn là mặt của
con gà trống ( trong k