Polly po-cket
Làm Dâu Nhà Ma

Làm Dâu Nhà Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3210664

Bình chọn: 10.00/10/1066 lượt.

ó bao giờ nghĩ đến vấn đề cần thiết này, vì chỉ biết mỗi việc trả thù thôi…!!

Vậy là không gian im lặng chợt kéo đến, mỗi đứa đều cúi đầu ăn mì và
nghĩ ngợi trong… lặng thinh! Những cặp yêu nhau khi đề cập đến vấn đề đó đều như vậy, khó nói lắm! Nhưng dẫu sao Yến Phi lẫn AJ cũng đã bắt đầu
nghĩ đến chuyện này dù cả hai chẳng ai lên tiếng gì cả…

-À… umh… à… cái đó… AJ… sẽ nghĩ…

Sau vài giây “không lời” cuối cùng AJ cũng lắp bắp được vài chữ.

Yến Phi, tai nghe rất rõ nhưng vẫn cúi đầu ăn mì, miệng thì cười cười e thẹn.

Đột nhiên, cơ thể nóng như lửa đốt, AJ làm rớt hộp mì và co người lại.

Yến Phi quay qua, hốt hoảng khi anh chàng lăn ra sàn, vẻ đau đớn.

-AJ… AJ, cậu sao vậy? Cậu đau ở đâu hả… đừng làm tớ sợ …

AJ nhăn nhó, hai tay ôm chặt lấy thân thể, quằn quại với cơn đau… Nóng!
Nóng quá! Sao lại nóng và đau rát như thế! Mồ hôi tuôn ra ướt đẫm trán!

-Trời ơi… AJ… AJ… cậu bị gì vậy… cậu đau lắm sao…?

Giọng Yến Phi đầy sợ hãi. AJ cố kìm giữ cơn đau đang dần xé toạc mình.
Rồi vào lúc đó, trong đầu cậu vang lên giọng nói, không biết là ai,
nhưng rất rõ:

“Giết! Giết nó đi! Hãy giết cô gái trước mặt… nghe lời ta, giết mau lên!”

-Cô… cô… gái trước mặt… giết cô gái…

AJ lẩm bẩm trong cơn đau kinh khủng, cậu từ từ mở mắt ra thấy Yến Phi với vẻ mặt tái nhợt vì sợ hãi, miệng không ngừng nói:

-Đừng làm tớ sợ… AJ… đừng như thế…

AJ lắc đầu, cổ họng nghẹn ứ và ú ớ những từ không rõ ràng:

-Không… là Tiểu Phi… không thể… không thể giết Tiểu Phi… không…

Thế nhưng câu nói ma quỷ đó tiếp tục vọng lên, như từ địa ngục:

“Giết! Giết nó đi! Hãy giết cô gái trước mặt… nghe lời ta, giết mau lên!”

Bàn tay AJ dường như bị ai đó nâng lên, có cảm giác một sức mạnh đáng sợ đang điều khiển cậu. AJ giằng tay xuống, cố hết sức chống trả lại “cơ
thể đang bị thao túng”. Sức mạnh ma quỷ kia ngày càng lớn, AJ dù cơ thể
đau đớn nhưng cần vững lý trí để ngăn chuyện đáng tiếc xảy ra. Bàn tay
AJ, hết đưa lên rồi lại cố hết sức hạ xuống… đôi tay bị điều khiển để
giết chết Yến Phi… Cậu dồn hết sức lực có thể để ngăn điều đó…

Phụt!!

Cuối cùng hậu quả của sự “tự kìm chế cảm xúc giết người” là AJ phun máu, nhuộm đỏ chiếc áo len mặc trên người. Yến Phi bàng hoàng:

-Máu… AJ… máu nhiều quá… AJ ơi…

AJ từ từ lịm dần trong khi cô gái lo lắng đến mức muốn bật khóc.

***************

Lục Song Song ăn một muỗng cháo lại ngước lên nhìn Du Hạo đang ngồi xem quyển “ Phong ấn thuật sách cấm kỵ”:

-Cậu vẫn sẽ luyện thuật phong ấn hả?

Du Hạo hạ sách xuống, đảo mắt:

-Ừ, phải thế thôi, nếu Yến Phi thuyết phục được AJ không trả thù nữa thì khỏi cần nói, điều đó là quá tốt nhưng nếu AJ vẫn không chịu từ bỏ mối
thù thì sao? Vậy nên tớ cứ tranh thủ học thuật phong ấn để có gì còn kịp đối phó với AJ, yên tâm tớ cũng học được vài phần rồi!

Song Song đặt cái muỗng kim loại lạnh băng vào tô cháo nóng, thở hắt:

-Hừ, lần trước, lúc giao đấu với lũ Dạ Ma cậu tự dưng bị đau… có phải là do thuật phong ấn, cậu luyện quá sức chứ gì?

-Hà, chỉ là tớ hơi vội vàng một tí nên ma khí hơi rối loạn thôi, cậu đừng lo!

-Làm sao không lo cho được, cậu lúc nào cũng ép bản thân cả, còn Tiểu
Phi nữa chẳng biết hiện giờ ra sao, cậu ấy và AJ đang làm gì nhỉ?

-Sao cậu cứ hay lo cho người khác vậy, hãy lo cho bản thân mình một
chút, cậu cứ như thế không khéo sẽ mau già lắm!- Du Hạo bảo.

-Tôi già mặc tôi, cũng chẳng liên quan đến ai.

-Cậu nói thế sai rồi, có… có người sẽ lo đó chứ…nếu cậu già…

Biết tỏng cậu bạn muốn ám chỉ ai nhưng Song Song vẫn thản nhiên:

-Có à? Ai vậy ta? Thế tôi lại không biết đấy…cậu rành quá nhỉ…

Du Hạo nhìn Song Song với vẻ mặt khó coi. Cậu bực bực trước cái kiểu giả vờ “như không biết gì” của cô gái này.

-Làm gì nhìn tôi dữ vậy, mắt cậu muốn lòi ra rồi kìa!

-Không có gì, cậu mau ăn hết cháo đi…

Nói xong Du Hạo cầm quyển phong ấn lên xem với thái độ như… dỗi ai đó!! Song Song biết và vô cùng thích thú với điều này.

***************

Sau khi phun máu và ngất đi, AJ cứ ngủ mãi không tỉnh. Yến Phi đỡ anh
chàng lên giường và ngồi túc trực suốt cả buổi trưa cho đến chiều tối.
Lòng con bé nóng như lửa đốt trước tình trạng “kỳ lạ” của AJ. Nó rối bời không biết phải làm gì, chẳng rõ cậu bạn bị làm sao!

-Hay là cầu cứu Du Hạo…! À, không được, mình không nên làm phiền cậu ấy… Du Hạo đã quá lo về chuyện của AJ rồi… vậy mình nên làm gì đây…?

Yến Phi gục đầu, chưa bao giờ tâm trạng lại ngổn ngang đến mức mệt mỏi
thế này. Chính vì vậy con bé đã thiếp đi lúc nào không biết…

***************

Tối hôm đó, AJ choàng tỉnh, đưa mắt nhìn n đêm bao phủ căn phòng.

Anh chàng nhớ lại chuyện lúc trưa, lúc bị đau quằn quại và cả tiếng nói
trong đầu mình. Suýt tí nữa cậu đã ra tay