ng và thất vọng, ngày nào Yến Phi cũng nghe tên tiểu yêu nói
duy nhất một câu như thế. Đến nỗi, mỗi lần đặt chân đến căn phòng gỗ,
Yến Phi đều đoán được sẽ nhận câu trả lời này. Nhưng con bé vẫn mãi hy
vọng, chờ đợi, ngày nào đấy, sẽ có chút tin tức về AJ. Đúng, chỉ mới có
một tuần trôi qua thôi , chưa đến nỗi tuyệt vọng đâu.
-Cô sao vậy Yến Phi?- Access trông sắc mặt cô gái không ổn lắm.
-À, tôi thấy hơi mệt… cậu cứ ăn mì đi, tôi chợp mắt một tí, khoảng tiếng sau cậu nhớ kêu tôi dậy!
Nói xong là Yến Phi ngã người xuống giường ngay, tự dưng thấy người uể oải, mệt mỏi quá chừng! Giống như muốn bệnh vậy…
Access giấu tiếng thở dài trong bụng khi thấy Yến Phi chìm vào giấc ngủ. Tội cô ấy, ngày nào cũng lo cho AJ! Hắn tự nhủ.
Bỗng Access hết muốn ăn mì, vì lại nghĩ đến AJ, hắn đã vắc cả óc vẫn
không biết thằng nhóc đó đi đâu! Tìm thì cũng đã tìm khắp nơi, dường như AJ đã bốc hơi biến mất khỏi thế giới này vậy, kỳ lạ… Access đưa mắt
nhìn ra cửa sổ:
-AJ, cậu giờ đang ở đâu, ra sao? Cậu có biết Yến Phi rất lo cho cậu không?
Dù buồn thì buồn nhưng đói bụng thì vẫn đói, nên tên tiểu yêu lại tiếp
tục bữa ăn dở dang. Vừa gắp sợi mì bỏ vào mồm thì đột nhiên trong đầu
hắn nhớ lại một câu nói từ rất lâu, của AJ…
“-Đây là ngôi nhà gỗ bố ta rất thích, những ngày nghỉ ông ấy thường
đưa gia đình lên đây chơi…nhà của ta ở phố Hoa Đạo đã tan hoang, cũng
may ta vẫn còn ngôi nhà gỗ nhỏ này sống qua ngày!
-Ừ, tui trông nó không đến nỗi, cũng khá đẹp!
AJ, ngước nhìn khắp ngôi nhà gỗ:
-Sau này dù có thế nào ta cũng sẽ về đây, nơi đây là chốn bình yên duy nhất ta có, nên muốn tìm ta mi cứ hãy nhớ đến đây!!”
Access bỏ hộp mì xuống, mắt sáng rỡ:
-Đúng, đúng rồi… còn một chỗ mình quên mất, ngôi nhà gỗ trong rừng, nơi mình và AJ sống suốt tám năm qua, đó cũng là nơi… cậu ấy lập bia mộ cho cả gia đình! Phải đến đó ngay xem sao.
Access lập tức bay ra ngoài. Vậy là cuối cùng hắn đã nhớ ra nơi AJ nhất định sẽ đến. Ngôi nhà gỗ trong rừng!!
Khi Access vừa vỗ cánh bay đi thì cửa phòng mở, một người con trai xuất hiện.
Thật bất ngờ chính là AJ! Cậu đã trở về phố Hoa Đạo sau gần một tuần lễ mất tích trong sự lo lắng của mọi người.
Đưa mắt nhìn căn phòng gỗ, bất chợt AJ thấy Yến Phi nằm ngủ trên giường. Cậu ngạc nhiên vì sao cô gái lại ở đây, còn Access đâu nhỉ, chỉ thấy
trên bậc cửa sổ hộp mì nằm vung ***.
Nhẹ nhàng, AJ bước đến bên giường nhìn Yến Phi. Cả tuần qua cậu đã không thấy mặt con bé, nhớ lắm nhưng không thể về. Khẽ khàng, AJ đưa tay lên
chạm vào mặt Yến Phi, gương mặt còn ngủ ngon lành. Hình như cô bạn đã
gầy đi chút ít, AJ cảm nhận thế. Và có lẽ cậu cũng biết nguyên nhân bởi
vì cô lo cho cậu. Chợt, Yến Phi cựa mình, rồi nói trong giấc ngủ:
-Cậu ở đâu vậy, AJ… hãy về đi, tớ nhớ cậu lắm…
Ánh mắt buồn bã, AJ cúi xuống đặt một nụ hôn ấm áp lên trán Yến Phi.
-Tiểu Phi, một chút nữa thôi, hãy chờ AJ một chút, chỉ cần trả thù xong, AJ sẽ về bên cạnh Tiểu Phi ngay… AJ hứa!
Đứng nhìn bạn gái thêm ít phút, sau đó AJ xoay lưng bước ra khỏi phòng.
Còn lại Yến Phi, nó vẫn ngủ và chẳng hề hay biết gì đến sự trở về của
AJ.
***************
Buổi xế mát trời, nhà họ Du, Trúc Lâm như thường lệ lại mang rác đi đổ.
Cô hầu đang lúi húi xử lý mấy bịch rác thì bất chợt thấy chân ai bước
đến gần rồi dừng lại. Trúc Lâm ngước lên, trước mặt là một chàng trai
trẻ trạc tuổi Du Hạo, đôi mắt trông buồn và rất đẹp nhưng cái nhìn vô
hồn, pha chút căm ghét. Cô gái còn chưa kịp lên tiếng hỏi thì người đó
đã nói:
-Du Hạo… có ở nhà chứ!?
-À, cậu tìm cậu chủ Du Hạo sao? Tiếc quá cậu chủ đã đi vắng nhưng lát nữa cậu chủ sẽ về thăm bà chủ!
-Thế ư, vậy tui có thể vào nhà đợi Du Hạo không?
-Được chứ, mời cậu!! cậu là ai, có quan hệ thế nào với cậu chủ Du Hạo?
-Tui tên… AJ!!! Tui với Du Hạo từng là bạn thân còn bây giờ là… kẻ thù!!
Trúc Lâm tròn xoe mắt ngạc nhiên. Vậy là AJ sau cùng đã đến tìm Du Hạo.
***************
Chiều, Du Hạo, Song Song theo con đường phép thuật trở về khu nhà gỗ,
lần này lại có thêm ba ông bác trong Hội Nhật Hoàng cùng theo.
-Khà khà lâu lắm rồi bác mới đến đây, từ lúc bố con mất đến giờ còn gì…
umh, trông cũng chẳng thay đổi gì!- Kim Ban quan sát khu vườn xinh đẹp.
-Ừ, khu vườn vẫn đẹp như ngày xưa, hồi trước bố con là người yêu cỏ cây
thiên nhiên , anh ấy đã chăm sóc nơi này rất chu đáo!-Vương Đại nhớ lại.
-Dạ, sáng nào bố cũng ra đây chăm sóc vườn hoa ở đây lẫn ngoài kia nhờ
vậy nhà họ Du trông rất đẹp, y như một khu rừng.- Du Hạo cười buồn.
-Nào, mọi người về lại chốn xưa đừng nhắc chuyện buồn làm gì, chúng ta hãy vui lên vì lâu rồi mới gặp nhau đông đủ thế này.
Phùng Đỉnh gật gù tán đồng ý kiến của Song Song:
-Con bé nói đúng, thôi vào nhà gặp mẹ và chị em của con đi A Hạo!
Du Hạo