l in white tonight
na na na na
so beautiful in white tonight
And if a daughter is what our future holds
I hope she has your eyes
finds love like you and I did
and when she falls in love we’ll let her go
and I’ll walk her down the aisle
She’ll look so beautiful in white
You look so beautiful in white
So as long as I live I’ll love you,
will have and hold you
You look so beautiful in white
And from now til my very last breath
This day I’ll cherish
You look so beautiful in white tonight
You look so beautiful in white tonight
Giọng hát trầm ấm của Minh Thái khiến nó bước vào giấc ngủ
một cách nhanh chóng. Lúc tỉnh dậy, nó đã nằm trong lều từ
lúc nào. Ngáp một cái thật dài nó mò sang lều đám con trai.
Tấm rèm vừa được mở ra duy nhất một thằng con trai đang nằm đó ngủ say sưa. Nhìn xung quanh không có ai nó đánh bạo lại gần
chỗ Minh Thái. Đưa tay vuốt nhẹ tóc mái, nó ngồi yên ngắm
Thái. Con trai mà mắt một mí, mũi cao, môi hồng nhìn còn đẹp
hơn cả con gái.
– Ngắm tôi phải trả phí đấy. Thái nháy mắt
– Ây làm hết hồn. Nó đánh nhẹ vào ngực Thái
– Cậu có họ hàng với heo phải không. Nặng gần chết
– Cậu, nó nhéo vào eo Thái. Còn dám nói nữa hả tại ai chớ. Nhưng mà làm sao cậu ra khỏi rừng được vậy.
– GPS và google map sinh ra để làm gì.
– Nhưng trong rừng….
-Bộ trong rừng là không dò được a
– Ầy mặc kệ cậu. Tôi đi trước
-Khoan kéo tôi dậy điii.
– Lớn to đầu rồi còn. Nó đưa tay kéo Thái dậy, cậu kéo tay
nó lại mất đà. Nó ngã xuống, mũi chạm mũi, môi cách môi chỉ
1cm.
– Cậu còn nợ tôi một cái hôn đấy nhé. Thái trêu.
Ánh bình minh ló dạng phía xa, chiếu từng hạt nắng ấm áp vào căn lều.
Sau khi được nhà trường đưa đi thăm quan một số nơi, tìm
hiểu thêm về các loại động vật và một số giống cây quý khối
12 quay về nơi tập trung thu dọn lại lều trại để chuẩn bị ra
về. Và có một chuyện bất ngờ đã xảy ra khiến Minh Thái giận
tới đỏ mặt, tía tai suốt quãng đường đi về. Còn rất chi lạnh
lùng không thèm nói chuyện với con nhỏ bên cạnh.
Số là thế này lúc tham quan xong Ngọc Thư về lại lều và phát hiện ra có một bức thư tình sặc mùi sến súa
Gửi em người con gái đến từ nắng mai. Anh đã si mê em ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Nơi em toả ra một thứ ánh sáng tuyệt đẹp
và anh biết em là những tia nắng ấm áp bước vào trái tim nhỏ
bé của anh. Em là tình yêu vĩnh cửu của anh, thiên thần nhỏ bé của anh ạ. Hẹn gặp em ở dòng suối nhỏ nơi có những bông hoa
dại tự tin khoe sức sống, lúc 8h30 em nhé.
Ký tên
Người luôn yêu em
– Moá thằng điên nào viết thư tình cho con Thư nề tụi bây.
Giọng thằng Đức vào đây chứ đâu, thiệt muốn giết nó ghê vậy
á.
– Đùa nhau à, con heo đó có người tự nguyện muốn nuôi sao.
– Phan Minh Thái, cậu không xỉa xói tôi cậu không chịu được à.
– Nề nề bu dô đi bà con. Hàng nóng, hàng nóng. Giọng thằng Đức lại bô bô
– Còn 10 phút nữa ra chỗ “người luôn yêu em” hẹn đi kìa.
– Cậu sao vậy Minh Thái. Nói cái giọng đó là sao á. Tôi có biết người này là ai đâu.
– Mượn cậu biện minh à. Giọng Thái khó chịu, mặt cau có. Đi đi, đi luôn đi.
– Đi luôn đấy không thèm. Nó nóng máu, bỏ đi không thèm quay lại nhìn đám lớp mình.
Ra tới bờ suối nhỏ, nó thấy một chàng trai đứng gần đó.
– Xin lỗi cậu là…. Người con trai quay phắt lại. Thanh Huân.
Nó ngạc nhiên tuột độ. Ai tin được lớp trưởng 12A2 đẹp trai
ngời ngời vậy mà lại đi thích một con nhỏ như nó.
– Chào cậu, Ngọc Thư. Mặt Huân ửng đỏ
– À chào cậu. Nó ngượng ngùng. Tất nhiên một chuyện hay ho
thế này không thể thiếu bọn mắm muối 12A1 rồi. Cầm sẵn camera
điện thoại trên tay. Cả đám cười khúc khích duy có một người
mặt càng ngày càng đen hơn đít nồi.
– Huân có gì muốn nói với Thư vậy. Nó ngượng nghịu hỏi. Có người hận không thể bay vào đánh chết tên Thanh Huân kia.
– À … ưm …. Huân thích Thư. Lâu lắm rồi. Có người núp sau cây bứt không biết bao nhiêu chiếc lá vô tội.
– À … Thư …. Nó cười tươi…. Thư cũng thích Huân lắm. Có người tức tới trào máu, vùng vằng bỏ về trước mặc dù đã được
đám đực rựa 12A1 lôi kéo ở lại. Nhưng cậu ấy máu nóng dồn
tới đỉnh điểm, càng ở lâu cậu sẽ gây án mạng mất.
– Nhưng Thư chỉ coi Huân
