Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326665

Bình chọn: 9.5.00/10/666 lượt.

Thư cậu
lại thấy đau thế, trái tim như bị ai bóp nghẹn.

Rầm, một tiếng ngã khô khốc vang lên, Vũ Khang vứt chai nước
chạy lại chỗ Ngọc Thư. Anh lay gọi nhưng đáp lại đó là dòng
máu đỏ tươi.

– Thư à, Thư nghe anh nói tỉnh lại đi. Thư. Bác sỹ, bác sỹ.
Vũ Khang hét lên. Các bác sỹ, y tá nhanh chóng đưa Ngọc Thư đi
cấp cứu.

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt bởi tiếng ngã, Minh Thái ngước
nhìn, Ngọc Thư nằm đó cậu muốn chạy lại nhưng Thanh Nhi nhanh
chóng giữ tay cậu bảo mình đau. Không còn cách nào khác cậu
đành ở lại. Bắt gặp ánh mắt của Vũ Khang, cậu không biết
phải xử trí làm sao. Sau khi Nhi ngủ cậu sẽ đến thăm Thư.

Đèn phòng cấp cứu sáng lên, các bác sỹ di chuyển ra khỏi phòng.

– Sao rồi anh Hưng. Mẹ nó dồn dập hỏi anh họ của mình

– Em bình tĩnh để anh Hưng nói đi. Ba nó trấn an.

– Tạm thời con bé đã an toàn nhưng sức khoẻ nó còn rất
yếu. Với lại lúc phẫu thuật nước mắt con bé cứ chảy. Chắc
chắn nó đang chịu một cú sốc tâm lý rất lớn. Cả nhà nên giúp con bé vui lên, buồn bã không tốt cho tình trạng hiện giờ của
Xuxu.

– Em hiểu rồi. Cảm ơn anh. Mẹ nó thở phào nhẹ nhõm.

– Cảm ơn anh Hưng.

– Không có gì. Đợi khi xuxu chuyển về phòng hồi sức rồi hãy vào thăm. Anh đi trước.

– Dạ anh đi. Ba nó tiễn rồi đi đóng tiền viện phí.

Ngọc Thư thấy mình đang đứng ở một cánh đồng hoa, hoa muôn
sắc toả hương thơm ngát. Nắng nhẹ vui đùa lên tóc, lên vai. Một
con bướm màu lam bay lượn lờ trước mặt. Nó vươn tay để bắt
nhưng con bướm nhanh chóng bay đi mất, nó cứ đuổi theo đến khi
gặp một người con trai đang mỉm cười nhìn nó. Nụ cười mà nó
đã từng rất yêu, nụ cười lộ răng khểnh của Minh Thái. Cậu đưa
tay về phía nó. Nó mỉm cười định đưa tay thì đã có một bàn
tay khác đặt lên tay cậu. Thanh Nhi, cười tươi nhìn âu yếm Minh
Thái. Nước mắt chảy dài, đau đớn, trái tim nó như bị cứa
thành trăm mảnh.

– Minh Thái. Nó cất tiếng. Người đó nhìn nó nhưng không còn
là sự quan tâm nữa, một sự xa cách, lạnh lùng hiện lên từ đáy mắt cậu và nó nhìn thấy điều đó.

– Minh Thái. Nó lại gọi. Cậu quay mặt đi không thèm nhìn nó. Những cử chỉ âu yếm mà cậu từng dành cho nó giờ đã thuộc
về người con gái khác.

– Biến đi. Cậu lạnh lùng

– Đừng …… đừng xua đuổi tôi mà Minh Thái.

– Chẳng phải cậu xua đuổi tôi trước sao. Hối hận à.

– Hối hận, phải tôi hối hận rồi. Tôi không thể không có cậu Minh Thái.

– Giả tạo. Minh Thái quay lưng bước đi

Đôi mắt nhấp nháy, xác định xem mình đang ở đâu. Nó quay qua
phía cửa chính có một người con trai đang đứng đó. Vội quay
mặt qua chỗ khác, nó không muốn thấy cậu nữa, cái thứ tình
cảm chết tiệt nó dành cho cậu, nó sẽ giấu đi mãi mãi

– Chị ơi cho em hỏi cô gái đó vì sao nhập viện vậy ạ. Thái
vội chạy lại hỏi cô y tá vừa bước ra khỏi phòng bệnh của
Ngọc Thư .

– À cô gái đó bị xô ngã xuống một ngọn đồi. Nhập viện được hơn một tuần rồi. Tội nghiệp.

– Dạ em cảm ơn. Minh Thái đau lòng nhìn cô gái bên trong phòng
bệnh. Làm sao để cô biết được cậu nhớ cô, nhớ đến phát điên
lên được. Lúc nãy là cậu giận quá nên nặng lời như vậy.

***

Nước mắt lăn dài nó cảm thấy hụt hẫng. Mỉm cười cay đắng, lập tức
xóa số của Thái trong danh bạ. Nó muốn xóa đi hết những gì liên quan đến cái tên Phan Minh Thái nhưng có lẽ điều đó là quá khó đối
với nó. Tập làm quen với những thứ không phải là thói quen
hằng ngày thật không dễ dàng .

– Em… Vũ Khang không nói nữa.

– Anh về đi, em muốn yên tĩnh một mình. Nó nhắm mắt lại,
mọi chuyện sao lại đến nông nỗi này chứ. Vũ Khang kéo chăn lên
rồi ra khỏi phòng.

Còn một mình, nó muốn khóc nhưng không thể, tự dặn mình nó không nên khóc vì cái tên đó nữa. Phải mạnh mẽ lên, Lê Nguyên
Ngọc Thư này là ai chứ, ủy mị không phải là tính cách của
nó. Rút kim chuyền nước, nó bước xuống giường. Cơ thể đang rất yếu, lập tức chống lại nó. Một cú ngã nữa, nó nằm đó không buồn nhúc nhích, nhẹ thở dài. Nó nghe thấy tiếng giày rất
nhanh, rất gần. Cả cơ thể nó được nhấc bỗng lên, đặt ngay ngắn trên giường. Mùi tử đinh hương lại mơn man cánh mũi

– Đừng có cử động, đi lại bây giờ không tốt đâu. Minh Thái lên tiếng.

Đáp lại là âm thanh của tiếng máy móc, yên tĩnh đến ngạt thở.

Nó nghe thấy tiếng cửa đóng lại. Cậu đang quan tâm nó sao,
ban phát tình yêu ba


Snack's 1967