ậu, cậu đã phải sống
trong sự lo sợ và trốn chạy, tính mạng có thể bị đe dọa bất kỳ lúc nào...
_ Vậy...đó là lý do...tại sao anh lại quay ngoắt một trăm
tám mươi độ khi vào trường có phải không?- Quỳnh Băng hít một hơi thật sâu để ngăn
nước mắt lại và hỏi Hải Luân.
_ Đúng thế!- Hải Luân thừa nhận.- Trước khi tựu trường khoảng
một tuần, anh nhận được tin Cát Nguyên cho người truy lùng anh. Anh ta đã rất tức
giận khi không thể nào tìm thấy anh trong nội thành và ngoại vi thành phố. Lúc
đó anh nghĩ chỉ còn có cách đó thì mới có thể giúp anh giấu được thân phận đồng
thời không để mọi người bị nguy hiểm.
_ Nhưng dường như...việc giấu thân phận của anh không thành
công thì phải?- Quỳnh Băng khẽ bật cười.
Hải Luân hơi nhăn trán lại.
_ Việt Hoàng biết khá rõ về anh.
_ Đúng thế! Quãng thời gian từ tám đến mười một tuổi. Anh và
Việt Hoàng là bạn thân của nhau. Bọn anh biết nhau ở một lớp học thêm. Khi ấy
cho quá buồn và cảm thấy chán nản, anh đã kết thân và kể chuyện cho Việt Hoàng
nghe.
_ Chẳng lẽ...- Quỳnh Băng nghi hoặc.- Anh không sợ Việt
Hoàng kể chuyện này cho người ngoài sao?
_ Không!- Hải Luân khẳng định chắc nịch.- Việt Hoàng là một
người bạn rất tốt, có thể tin cậy được.
_ Em biết!- Quỳnh Băng gật đầu.- Cậu ấy thật sự rất tốt.
_ Em có biết tại sao vào ngày sinh nhật của em, anh lại biết
được em và Việt Hoàng đang ở tại nhà hàng đó không?
_ Ồ! Một người như anh thì không khó khăn gì trong việc tìm
ta tung tích của người khác.- Quỳnh Băng bật cười.
_ Không phải đâu! Là Việt Hoàng đã nói cho anh biết.
_ Anh nói sao?- Quỳnh Băng ngạc nhiên.
_ Cậu ấy muốn giữa anh và cậu ấy có một sự cạnh tranh công bằng.
_ Công bằng?- Quỳnh Băng ngạc nhiên hơn.
_ Nghe vô lý nhỉ?- Hải Luân bật cười.- Em có tình cảm với
anh. Trong khi đó, anh lại lạnh lùng với em. Còn Việt Hoàng có tình cảm với em
nhưng em lại chỉ xem cậu ấy là bạn mà thôi. Việt Hoàng cho đó là không công bằng
cho cả anh, em và cậu ấy. Chính vì vậy cậu ấy quyết định ngỏ lời với em. Cậu ấy
muốn kéo mọi thứ trở về trạng thái cân bằng. Vì cậu ấy biết...anh cũng có tình
cảm với em.
_ Một vòng tròn lẩn quẩn!- Quỳnh Băng kết luận.
Hải Luân bật cười và khẽ thở dài.
Bầu không khí im lặng lại bao trùm lên cả hai. Chầm chậm, chầm
chậm kim giây cứ thế mà nhích lên từng giây, từng giây. Giờ chia tay đến mỗi
lúc một gần hơn...Quỳnh Băng nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Hải Luân và suy nghĩ về
những gì cậu nói.
_ Quỳnh Băng!- Hải Luân đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu Quỳnh
Băng.
_ Uhm?- Quỳnh Băng hơi ngẩn đầu lên.
_ Em...cuộc đời của anh rất phức tạp, gia đình của anh lại rất
rối ren. Yêu anh, em sẽ phải hướng chịu không ít khổ đau lẫn nguy hiểm em...
_ Đừng nói nữa!- Quỳnh Băng cắt ngang lời Hải Luân.- Hải
Luân! Em biết anh định nói những gì. Nhưng anh có biết là những gì anh nói, em
mới thật sự đau không? Em không sợ nguy hiểm, chứ đừng nói gì đến khó khăn. Anh
biết không, ngay từ đầu, em đã biết rằng yêu anh...sẽ chẳng hề dễ dàng gì.
_ Chỉ vì khi ấy anh lạnh lùng với em, có phải không?
_ Đúng thế! Nhưng cuối cùng thì anh đã thừa nhận tình yêu của
chúng ta còn gì. Nên vì thế, em sẽ không bỏ cuộc đâu.
Một nụ cười thật tươi được vẽ lên trên gương mặt điểm trai của
Hải Luân. Nụ cười ấy thật ấm áp hạnh phúc biết bao.
“Sân bay xin thông báo....”, sân bay phát đi thống báo. Vậy
là giờ chia tay đã đến thật rồi. Hải Luân quay sang nhìn Quỳnh Băng. Trong đáy
mắt của cả hai lúc này, sự tiếc nuối, quyến luyến thể hiện rõ hơn bao giờ hết.
Có ai nỡ rời xa người mình yêu đâu cơ chứ. Thật khó khăn cho Hải Luân lúc này
khi cậu phải cất bước xa Quỳnh Băng.
_ Chờ anh!- Hải Luân gắng nở một nụ cười.- Sau khi mọi chuyện
qua đi, anh nhất định sẽ quay trở lại tìm em.
Hít một hơi căng đầy, Quỳnh Băng gật đầu lia lịa.
_ Em sẽ chờ anh!
Bàn chân cất bước, nhưng đôi tay vẫn chưa muốn buông và đôi
mắt của cả hai vẫn cứ lưu luyến mãi...
_ Havir!- Hoài Thu khẽ lên tiếng.- Chúng ta đi thôi!
_ Chờ anh nhé!
Quỳnh Băng không nói gì, nó chỉ gật đầu, cái gật đầu đầy chắc
chắn.
Đoạn Hải Luân chậm rãi dời gót. Dời gót rồi nhưng đôi mắt của
cậu vẫn còn nhìn mãi về phía Quỳnh Băng cho đến khi cậu vào hẳn khu cách ly...
........................
_ Ừ! Tớ sẽ suy nghĩ!
Vừa đóng chốt cổng lại, Hoàng Chương vừa chậm rãi bước vào
nhà. Anh nhẹ nhàng đưa tay lên xoa vầng thái dương. Chuyện Quỳnh Băng đi suốt
đem qua không gọi điện về nhà cho anh hay đang khiến anh đau đầu kinh khủng.
_ Nhưng gì thì gì tớ phải chờ Quỳnh Băng học xong mười hai
đã. Khi đó, tớ sẽ chuyển vào trong đó với nó luôn.
Bước đến thềm cửa tháo giày ra, Hoàng Chương bất ngờ khi thấy
Quỳnh Băng nằm khum người trên sô-pha, cái tư thế nằm của nó chả mấy thoải mái
tí nào.
_ Ừ! Tớ hứa là tớ sẽ suy nghĩ kỹ vi
