hắm mắt mở rồi lại thở dài.
_ Haizzz! Mệt chết đi được!- Vừa ngáp, Quỳnh Băng vừa kêu
lên.
_ Thầy cô mà giống như cậu thì chắc tụi mình không phải ngồi
đây đâu nhỉ?- Thanh San khẽ cười.
_ Exactly!- Quỳnh Băng cười híp mắt.
_ Exactly cái đầu cậu đấy!- Vừa nói, Thanh San vừa cốc nhẹ
vào đầu nó.- Thức khuya cho lắm vào rồi ngủ muộn mà còn.
_ Huhu! Sao lại cốc vào đầu tớ.- Quỳnh Băng mếu máo.
Thở một hơi dài thường thược, Quỳnh Băng đành ngồi lên ghi
ghi chép chép những gì thầy chiếu lên bảng.
_ Lâm!- Quỳnh Băng đẩy nhẹ lưng chàng trai ngồi bàn trên.-
Còn bao lâu nữa mới hết giờ tra tấn thế này?
_ Khục!- Lâm cố nén tiếng cười thích thú.- Một tiếng nữa!
_ Hả??????????- Quỳnh Băng khẽ kêu lên.- Ôi bất hạnh cuộc đời!
Huhuhu!!!!!!!!!!!!
_ Cố chịu đi! Một tiếng sẽ qua nhanh thôi!- Lâm mỉm cười, nụ
cười thật hiền và ánh mắt của anh cũng thật dịu dàng.
Cùng lúc đó, cái bụng yêu giấu của Quỳnh Băng phát ra âm
thanh khiến cho Thanh San không thể nhịn được mà mà bật cười khe khẽ.
_ Đói quá!- Quỳnh Băng cười nói.- Anh trai tớ đi miền Tây
hơn hai tuần nay rồi, tớ toàn phải ăn mình gói.
_ Tội nghiệp bạn tôi chưa kìa?!- Thanh San vờ cảm thông.- Có
cần tớ cho tiền không?
_ Không!- Quỳnh Băng bĩu môi.- Tớ chỉ cần cậu cho đồ ăn
thôi.- Cô nàng cười thật tươi.
Thanh San ra chiều nghĩ ngợi.
_Thế cũng được! Hay là trưa nay hai tụi mình đi ăn luôn đi
chứ tớ về nhà cũng chỉ ăn một mình chán quá.
_ Ý kiến hay!- Mắt Quỳnh Băng sáng vụt lên.
_ Sẵn dịp tớ...- Thanh San ghé sát vào tai Quỳnh Băng.- Tớ
giới thiệu hôn phu của tớ luôn.
_ Hôn phu à?- Quỳnh Băng ra chiều nghĩ ngợi.- À!!! Là cậu
chàng cậu nói đó hả?
_ Uhm!- Thanh San đỏ mặt.
_ Này! Tớ chưa biết tên chàng đấy.
_ Tí nữa biết!- Thanh San cười hiền.
_ Thế thì...chắc tớ phải thêm bạn thân của tớ đi quá. Chứ cậu
có cặp có đôi còn tớ chỉ có mỗi một mình, buồn chết đi dược.
_ Tùy cậu thôi!
_ Mời anh đi! Anh rất sẵn lòng!- Lâm quay xuống mỉm cười với
Quỳnh Băng, nụ cười thật tươi.
Ngồi bên cạnh Quỳnh Băng, Thanh San đưa tay lên che miệng để
giấu một nụ cười.
_ Mời anh à? Để em suy nghĩ đã nhá!
_ Haizzz!- Lâm vờ thở dài.
...................
Cuối cùng thì Quỳnh Băng cũng được giải thoát khỏi Mr Gây
mê. Môn Nguyên lý thật sự khiến cho nó cảm thấy buồn ngủ không thể tả được. Vừa
đeo cặp vào, nó vừa đi cùng Thanh San ra khỏi cổng trường.
_ Vậy ra cậu mốn vào đại học kinh tế à?- Quỳnh Băng quay
sang hỏi Thanh San.
_ Uhm! Vì năm nay có quá nhiều chuyện xảy ra đối với tớ, đặc
biệt là việc tớ có hôn phu nên tớ đành phải thi vào trường này. Tớ đã nói với
papa tớ rồi, năm sau tớ sẽ thi vào đại học kinh tế hoặc đại học ngoại thương.
_ Wow! Cậu đỉnh thật nha.- Quỳnh Băng thốt lên.- Nhưng
mà...- Mặt nó xịu xuống.- Nếu thế...tới chỉ làm bạn với cậu được mỗi một năm
thôi à? Buồn thế!
_ Không sao!- Thanh San cười thật tươi.- Tụi mình vẫn sẽ
liên lạc thường xuyên với nhau.
_ Quỳnh Băng!
Quỳnh Băng và Thanh San quay về nơi vừa gọi tên nó. Việt
Hoàng đứng gần đó trên cây xe đạp, cậu mỉm cười thật tươi rồi đưa tay vẫy vẫy về
phía nó.
_ Việt Hoàng!- Quỳnh Băng đưa tay lên vẫy lại. Đôi mắt và
đôi môi nó ngập tràn nụ cười.
_ Lê Việt Hoàng!- Thanh San ngạc nhiên.
_ Cậu biết Việt Hoàng à?- Quỳnh Băng quay về phía Thanh San.
_ Biết chứ! Cháu ngoại của Trần thị mà.
_ Đới Thanh San!?- Việt Hoàng khá kinh ngạc.
_ Ố ồ ô ô! Xem ra hai người biết nhau.- Quỳnh Băng cười híp
mắt.- Thanh San là bạn học cùng lớp của tớ đấy. Còn Việt Hoàng thì học chung
trường cấp ba với tớ.
_ Xem ra cậu có duyên với...người nổi tiếng nhỉ?- Thanh San
bật cười.
_ Maybe! Phải thế không Việt Hoàng?
Quỳnh Băng quay sang nhìn Việt Hoàng và lúc này nó mới nhận
ra nét thất thần trên khuôn mặt Việt Hoàng.
_ Việt Hoàng! Việt Hoàng!- Quỳnh Băng lay tay Việt Hoàng.-
Việt Hoàng! LÊ VIỆT HOÀNG!
_ Hả?- Việt Hoàng giật mình.- Cậu nói gì thế?
_ Cậu sao thế? Thả hồn theo nàng thơ nào rồi hả?
Việt Hoàng nhăn mặt lại.
_ Hì hì!- Quỳnh Băng cười hiền.
_ Cậu thật là! Mà cậu gọi tới ra đây sớm có việc gì thế?- Việt
Hoàng đẩy nhẹ gọng kính lên.
_ Rủ cậu đi ăn trưa! Với Thanh San.
_ Vậy thì đi!
Vừa nói, Việt Hoàng quay đầu xe lại nhưng đã bị Quỳnh Băng
giữ lại.
_ Chờ đã! Vẫn còn một người nữa!
_ Là ai thế?- Việt Hoàng hơi nhíu mày.
_ Là...- Quỳnh Băng liếc nhìn Thanh San.- Là...bạn...trai của
Thanh San
_ Bạn trai!- Việt Hoàng nhìn Thanh San đầy ngờ vực.
Trong khi đó, Thanh San thoáng đỏ mặt. Chuyện cô có hôn phu
thì cả thành phố này, hay nói đúng hơn là cả nước này đã biết rồi. Thế nhưng
khi nhắc đến việc này, gương mặt cô vẫn ửng đỏ.
