chả ai tin điều đó!
_ Sao cậu lại mất niềm tin thế? Cậu sợ dư luận à.- Thương cười
lạnh một tiếng.- Xem ra...tình yêu của cậu dành cho Hải Luân cũng chỉ dừng lại ở
mức này.
Quỳnh Băng ngạc nhiên nhìn Thương. Nhưng rồi đôi mắt của nó
cũng nhanh chóng trở lại bình thường.
_ Tùy cậu nghĩ thế nào cũng được! Dù sao tớ và Hải Luân cũng
chia tay rồi.
Thương thở dài quay lên. Cô thật không biết phải nói thêm điều
gì để khiến cho Quỳnh Băng thay đổi suy nghĩ. Nói nhẹ có, kích bác cũng rồi.
Nhưng xem ra chả có tác dụng gì với Quỳnh Băng cả. Cô khẽ liếc nhẹ sang nhìn
Lâm. Anh đã nghe hết toàn bộ câu chuyện rồi. Và gương mặt bình thản kia chỉ là
vẻ ngoài thôi. Chắc là anh vui lắm.
............
Bốn tiết học trôi qua chán ngắt. Quỳnh Băng nằm dài trên bàn
và trong đầu không thôi nghĩ về những gì đã qua. Đã chia tay với Hải Luân rồi
thế nhưng tâm trạng của Quỳnh Băng vẫn không thể nào khá lên được. Phải rồi!
Làm sao mà khá lên được cơ chứ. Nó yêu Hải Luân nhiều lắm. Quyết định chia tay
với Hải Luân của nó đã lấy của nó biết bao nhiêu là nước mắt rồi. Giờ thì nó chả
còn nước mắt để khóc nữa. Giờ thì nó không có cơ hội để quay lại nữa. Muộn rồi!
Nhưng...thật sự mà nói, nó không muốn mình trở thành kẻ thứ bao một chút nào cả.
Nó không muốn! Chả có đứa con gái nào lại muốn mình trở thành kẻ thứ ba cả. Nó
có lòng tự trọng của nó và nó muốn giữ lòng tự trọng ấy. Con người ta đôi khi
vì lòng tự trọng mà đưa ra những quyết định thật xuẩn ngốc. Có thể, nó cũng thế!
Nhưng hối hận thì không. Tình yêu nếu có người thứ ba xen vào thì sẽ không còn
đẹp nữa. Và nên có một kẻ ra đi để cả tình yêu cũ lẫn tình yêu mới đẹp mãi và
nguyên vẹn. Nó sẽ không hối hận về quyết định này. Bởi đó là lựa chọn đúng đắn
nhất của nó.
_ Quỳnh Băng này!- Vừa đi, Thương vừa quay sang hỏi Quỳnh
Băng.- Nếu Hải Luân muốn quay lại thì cậu...có đồng ý không?
Gương mặt Quỳnh Băng thoáng buồn. Một ước muốn của Hải Luân
trong tương lai. Liệu nó có còn cơ hội để quay lại không?
“Và khi mọi chuyện ổn thỏa, anh mong anh có thể làm lại từ đầu
với em.”
Câu nói ấy của Hải Luân bất chợt vang lên trong đầu Quỳnh
Băng. Nó mong muốn mọi giông tố sẽ nhanh chóng qua đi để trả lại cho nó và Hải
Luân khung trời bình yên như trước kia. Nhưng...còn Thanh San thì sao? Nhớ đến
Thanh San lòng nó không khỏi thắt lại, cô bạn thân mới quen của nó lại chính là
vị hôn thê của người nó yêu...
_ À! Sao hôm nay không thấy San đi học nhỉ?- Thương lên tiếng
hỏi.
_ Ừ!- Quỳnh Băng nhăn trán.- Sao hôm nay cậu ấy không đi học
thế nhỉ?
_ Quỳnh Băng!
Chất giọng nam trầm quen thuộc gọi tên Quỳnh Băng lôi nó ra
khỏi dòng suy nghĩ miên man.
_ A! Anh trai tớ!
Nhìn thấy Hoàng Chương đưa mắt nhìn Thương. Quỳnh Băng khẽ mỉm
cười. Cô vội kéo cô bạn lại cùng.
_ Hôm nay anh tới đúng giờ ghê ta!
_ Anh trai em mà!- Hoàng Chương cười.- Thế Thương về bằng
gì?
_ Em về bằng xe buýt!- Vừa nói, Thương vừa nhìn về phía trạm
xe.
_ Xe vẫn chưa tới!- Quỳnh Băng khẽ lắc đầu.- Thoi! Hay là
anh chở Thương về đi.
_ Hả?- Cả Hoàng Chương lẫn Thương cùng đồng thanh.
_ Hả cái gì mà hả? Em nói anh chở Thương về. Chứ ở đây chờ
xe buýt biết tớ khi nào mới có xe.
_ Thế cậu về bằng gì?- Thương quay sang hỏi Quỳnh Băng.
_ Tớ à? Tớ đi bằng niềm tin!- Quỳnh Băng cười thật tươi.-
Nhà cũng gần mà. Đi hơn nửa tiếng là tới. Vậy nhé!
Nói đoạn Quỳnh Băng đi thẳng mặc kệ Hoàng Chương đang lúng
ta lúng túng còn Thương thì không biết nên xử sự thế nào cho phải.
_ Cái con nhỏ này!- Hoàng Chương lầm bầm rồi quay về phía
Thương.- Lâu lâu Quỳnh Băng nó dở chứng thế đấy.- Anh cố cười thật tươi.
_ Cậu ấy cũng thật là...thôi anh về đi! Xe buýt cũng gần tới
rồi. Em chờ được mà.
_ Đã trót rồi thì để anh chở em về luôn đi.
_ Như thế có phiền anh không?- Thương cười gượng.
_ Có gì đâu mà phiền! Đừng khách sáo! Em lên đi! Anh chở em
về. Trưa nắng thế này đứng lâu không tốt đâu.
_ Dạ vâng!
Hơi lưỡng lự đôi chút, Thương cũng ngồi lên xe để Hoàng
Chương chở về.
................
Vừa đi, Quỳnh Băng vừa cười nghiên cười ngã về chiến tích
mình được lập được. Nó chắn chắn trăm phần trăm rằng ông anh yêu dấu của nó rất
biết ơn nó về cái vụ này. Ôi! Cơ hội tốt thế mà anh nó không nắm bắt thì thật
đúng là uổng cho cái đầu thông minh ấy quá. Hít vào thở ra một cách nhịp nhàng,
Quỳnh Băng rảo bước thật nhanh về phía cổng nhà. Và loỵ vào nhãn giới của nó
lúc này là một chiếc Atila màu trắng. Nó nhăn trán lại gần hơn nữa. Vóc dáng
quen thuộc ẩn hiện trước cổng nhà nó.
_ Thanh San!- Quỳnh Băng ngạc nhiên.
Thanh San vội quay về phía nó. Cô nở một nụ cười thật tươi.
_ Cậu tới lâu chưa?- Vừa mở khóa, Quỳnh Băng vừa hỏi.
_ Mình cũng mới tới thôi!
_ Uhm! Cậu vào đi!
Nói đoạn Quỳnh Băng mở cổng. Thanh San chậm rãi dắt xe vào.<