XtGem Forum catalog
Màu Nắng Màu Mưa

Màu Nắng Màu Mưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324051

Bình chọn: 8.00/10/405 lượt.

anh mãnh.

_ Hoàng Chương!- Vừa nói, Quỳnh Băng vừa chỉ tay vào trong
nhà.

_ Em vào nhà đi!

Nói dứt câu, Hoàng Chương bước vào nhà. Lúc đi ngang qua Quỳnh
Băng, Hoàng Chương lườm một cái sắt lẹm.

_ Mèo lười! Què tay rồi hả?

_ Gru!- Quỳnh Băng liếc xéo lại.

Cố gắng hạ hỏa với ông anh yêu dấu của mình, Quỳnh Băng quay
về phía Hoài Thu.

_ Chị vào nhà!

_ Thôi được rồi! Chị ngồi ngoài này được rồi!- Vừa nói Hoài
Thu vừa tiến về phía ghế đá.

_ Vâng! Chị chờ em tí!

_ Uhm!- Hoài Thu gật đầu.

Quỳnh Băng vội chạy xuống bếp lấy ly nước.

_ Con nhỏ này! Cháy hồi nào mà cháy hả?- Hoàng Chương cốc đầu
Quỳnh Băng.

_ Ai gru!- Quỳnh Băng quay về phía Hoàng Chương.- Ừ chưa
cháy! Chỉ sắp cháy thôi!

_ Thế không có tay à? Con gái gì đâu mà...

_ Em thế đấy! Anh có ý kiến gì không?- Quỳnh Băng nhe răng
ra cười.

_ No commet!

Lè lưỡi, Quỳnh Băng cầm hai ly nước chạy ra ngoài.

Đặt hai ly nước xuống bàn, Quỳnh Băng vừa ngồi xuống vừa hỏi.

_ Sao chị lại biết được nhà em thế?

_ Tìm ra nhà của em đối với chị đâu phải việc gì khó khăn.-
Hoài Thu nhẹ nhàng mỉm cười.

_ Ồ!- Quỳnh Băng khẽ cảm thán.

_ Mà...người lúc nãy...là...

_ À! Là anh trai em ạ!

_ Ồ!- Hoài Thu nhìn mông lung và nhà Quỳnh Băng rồi gật đầu.

Quỳnh Băng quay sang nhìn Hoài Thu và nó không khỏi mỉm cười
trước thái độ của Hoài Thu “Ấydza! Vào đây, Hoàng Chương đào hoa ra phết!”

_ Chị tìm em có chuyện gì không ạ?

_ Hả? À...cũng có!

Hoài Thu cầm ly nước lên uống từng ngụm nhỏ cốt để lấy lại
tinh thần.

_ Em đã chia tay với Hải Luân?- Hoài Thu cười đầy ẩn ý.

Quỳnh Băng không hiểu rõ câu hỏi của Hoài Thu song vẫn gật đầu.

_ Và giờ em quay lại giúp tụi nó đóng một vở kịch?

_ Dạ?

Hoài Thu chậm rãi rút từ thắt lưng ra một tờ báo.

_ Tờ báo này sẽ gây bất lợi cho em.

Quỳnh Băng chậm rãi cầm lấy tờ báo. Nó vội mở ra và đọc. Tờ
báo nói về sự rạn nứt tình cảm của Hải Luân và Thanh San. Cùng với đó, bài báo
đoán già đoán non về nguyên nhân của sự đổ vỡ này là do Quỳnh Băng.

_ Chị biết em vẫn còn yêu Hải Luân và buộc phải chia tay với
nó là điều bất đắc dĩ. Không ai muốn làm người thứ ba cả. Nhưng nếu lộ việc em
và Hải Luân “chia tay giả” thì sẽ rắc rối đấy.

_ Giả?- Quỳnh Băng ngạc nhiên.- Em và anh ấy chia tay thật
mà.- Chất giọng của nó man mác buồn.

_ Nhưng báo chí sẽ không nghĩ vậy! Họ là những kẻ có trí tưởng
tượng rất siêu phàm. Chị khuyên em hãy án binh bất động. Đừng lên tiếng gì vào
lúc này cả.

_ Nghĩa là em không được giúp Hải Luân?- Chất giọng của Quỳnh
Băng thất vọng tràn trề.

_ Được chứ! Chị đã nói với chúng rồi. Em sẽ giúp chúng khi tới
thời điểm.

_ Vâng!- Quỳnh Băng hơi cúi đầu xuống.- Em biết rồi!

_ Còn nữa, trong thời gian này, em phải hết sức cẩn thận. Vì
rất có thể, Cát Nguyên sẽ cho người theo dõi em.

_ Sao lại theo dõi em ạ?- Quỳnh Băng nhăn trán khó hiểu.

Hoài Thu cười, nụ cười có ý chê trách.

_ Em không biết hay là giả vờ không biết thế hả Quỳnh Băng?

_ Em và Hải Luân ngày nào cũng nằm trên mặt báo, Cát Nguyên
sao không theo sát hai đứa được. Huống hồ...việc này là do chính Cát Nguyên bày
ra.

_ Sao ạ?- Quỳnh Băng sửng sốt.- Là do Cát Nguyên bày ra ạ?

_ Uhm!- Hoài Thu gật đầu.

_ Lúc ở sân bay, Hải Luân có kể cho em nghe về Cát Nguyên.
Em không ngờ anh ta lại...

Hoài Thu cười buồn.

_ Cho nên em phải hết sức thận trọng. Kể cả chuyện riêng tư
như nói chuyện với bạn trai khác chẳng hạn như Việt Hoàng.

_ Kể cả Việt Hoàng cũng bị sao ạ?

_ Bức ảnh trên trang nhất có bốn người. Em nhớ không?

Quỳnh Băng gật đầu. Nó không ngờ mọi việc lại trở nên rắc rối
đến thế. Một đứa đơn giản như nó sao lại phải đối mặt với một núi rắc rối như
thế này cơ chứ? Nó mong việc này sớm kết thúc để nó, Hải Luân, Thanh San và Việt
Hoàng sớm được bình yên trở lại

_ Còn bây giờ, em vào thay đồ nhanh đi.- Hoài Thu mỉm cười

_ Dạ?- Quỳnh Băng căng mắt ngạc nhiên.

_ Nhanh đi! Chị sẽ xin phép anh trai em.

Nói đoạn Hoài Thu đứng lên và kéo tay Quỳnh Băng lúc này vẫn
thẫn thẫn thờ thờ dẫn vào nhà.

Và việc trước tiên Hoài Thu làm khi vào nhà Quỳnh Băng là chỉnh
sửa lại trang phục rồi sau đó đảo mắt nhìn quanh.

_ Anh trai em đâu?

_ À! Để em kêu anh ấy! Chị ngồi ở ghế đi.

Nói đoạn Quỳnh Băng tiến sâu vào trong.

_ Anh Chương! Hoàng Chương à!- Vừa kêu Quỳnh Băng vừa tiến
vào bếp.

_ Ừ!

_ Lại trứng cuộn à?!- Quỳnh Băng ta hỏa bùng binh.-Tối nay
anh ăn hết nhé! Em không ăn đâu!

_ Lúc nãy làm trứng thì không kêu. Bây giờ kêu

_ Hu hu!- Quỳnh Băng nước mắt ngắn nước mắt dài.- Rõ ràng em
bảo đừng làm trứng cuộn! Làm kim bắp mà.