i căn
phòng đáng sợ kia chắc hẳn là nhà ngục.
Trời ạ, thảo nào mà bố răm rắp làm theo từng lời bà nội nói.
Dù sao đi nữa, khi bố nổi cáu với mình tức là ông thực sự rất giận. Như lần mình không chịu đi đến nhà thờ với bà nội vì mình không muốn cầu
nguyện một vị chúa mà lại để bao nhiêu khu rừng bị tàn phá chỉ để bò có nơi gặm cỏ mà về sau sẽ trở thành Quarter Pounders cho những kẻ ngu dốt sùng bái biểu tượng của tất cả những thứ xấu xa, Ronald McDonald. Bố
nói nếu mình không đi đến nhà thờ thì không những bố sẽ quật vào mông
mình, mà còn không cho mình đọc báo điện tử Crackhead của anh Michael.
Ông cấm mình lên mạng suốt mùa hè còn lại và đập tan cái modem của mình bằng cái chai Chateauneuf du Pape.
Đó là hình phạt cho kẻ chống đối!
Vì thế mình rất lo không biết bố sẽ làm gì khi mình từ nhà Lilly về.
Mình đã cố ở lại nhà Moscovitz muộn hết mức có thể: từ việc cho đĩa ăn
sáng vào máy rửa bát hộ Maya (vì cô ấy bận viết thư cho đại biểu Quốc
hội, xin ông ta hãy làm việc gì đó giúp con trai Samuel của chị đã bị bỏ tù nhầm mười năm trước vì tội ủng hộ một cuộc cách mạng ở nước cô ấy), lại đến việc dắt Pavlov đi dạo vì anh Michael phải đi đến Columbia
nghe thuyết trình về vật lý học thiên thể. Mình còn tháo vòi nước ở chỗ nước ngầm của nhà Moscovitz, và ì ạch dọn đồ trong tủ…
Sau đó
Lilly phải đi quay tập phim đặc biệt kéo dài một tiếng nói về bàn chân
của cậu ấy. Chỉ có hai bác Moscovitz là chưa ra khỏi nhà, trong khi bọn mình nghĩ họ đã đi massage. Thế nên hai bác ấy đã nghe thấy hết câu
chuyện của bọn mình nói, và bảo mình hãy về nhà để họ phân tích cho
Lilly về việc cậu ấy cứ trêu chọc kẻ điên.
Bình thường mình là đứa
con gái rất ngoan. Không hút thuốc, không nghiện ngập, không đú đởn.
Mình hoàn toàn đáng tin cậy, và mình dành hầu hết thời gian để học bài. Chỉ trừ có một điểm F môn mình nghĩ là sẽ chẳng có tác dụng gì cho
cuộc sống trong tương lai của mình, còn lại tất cả đều ổn.
Và rồi tự nhiên xuất hiện chuyện công chúa hâm hâm gì đó.
Trên đường về nhà mình quyết định là nếu bố trừng phạt mình thì mình sẽ cầu cứu Thẩm phán Judy, thẩm phán chuyên giải quyết các vụ án về gia
đình. Bà ấy có riêng một show truyền hình trên kênh 4. Cô Judy sẽ làm
cho bố hiểu. Không ai có thể bắt người khác phải làm công chúa nếu họ
không muốn. Thẩm phán Judy chắc chắn sẽ không ủng hộ việc đó. Cố ấy có
khi còn dành tặng mình năm ngàn đôla vì nỗi đau tinh thần mà mình phải
chịu đựng ý chứ!
Tuy nhiên, tình hình lúc ở nhà cho thấy chẳng cần thiết phải nhờ đến cô Judy.
Mẹ mình vẫn chưa đi tới xưởng vẽ, điều mà mẹ luôn làm vào các ngày thứ bảy. Mẹ đang ngồi mải miết đọc mấy tờ hướng dẫn đặt báo Seventeen dài
hạn trong lúc đợi mình về. Không biết mẹ có nhận thấy là với bộ ngực lép kẹp thế này thì chẳng ai thèm hẹn hò với mình dù chỉ một lần. Vì thế
những thông tin có trong tạp chí đó vô giá trị đối với mình.
Còn bố đang ngồi ở đúng chỗ bố đã ngồi khi mình đi ra ngoìa hôm qua, chỉ khác là lần này bố ngồi đọc tờ báo chủ nhật, dù hôm nay mới là thứ bảy. Mẹ
với mình thì có một quy tắc là không được đọc báo chủ nhật, trừ khi hôm đó là chủ nhật. Hôm nay bố mặc áo len lông cừu - chắc lại do một cô
bạn gái nào đó tặng - với quần nhung kẻ.
Khi mình bước vào, bố cẩn
thận gấp tờ báo lại, rồi đặt ngay ngắn xuống bàn, nhìn mình chăm chú
một hồi lâu y như thuyền trưởng Picard trước lúc ra chỉ thị quan trọng
cho Ryker. Rồi bố nói, “Chúng ta cần nói chuyện”.
Mình lập tức
giải thích không phải mình không nói với bố mẹ mình đã ở đâu, và rằng
mình chỉ cần một ít thời gian để suy nghĩ về mọi thứ, rằng mình đã rất
cẩn thận trong mọi việc, và không đi tàu điện ngầm hay bất cứ cái
gì…rồi bố chỉ nói, “Bố biết rồi”.
Chỉ vậy thôi. Một câu “Bố biết rồi”. Bố đầu hàng ngay cả trước khi khai hoả.
Bố ơi là bố.
Mình nhìn mẹ xem bà ấy có nhận ra là bố rất lạ không. Và rồi mẹ cũng
làm một điều lạ chưa từng có. Mẹ đặt tờ báo xuống và đi đến chỗ mình,
ôm lấy mình nói “Con gái, bố mẹ thật sự xin lỗi con”.
Alô alô…Đây
là bố mẹ mình sao? Có người nhập vào bố mẹ khi mình đi vắng và thay thế bố mẹ mình bằng người khác rồi? Đó là cách duy nhất mình có thể nghĩ
khi bố mẹ xử lý lạ lùng như thế.
Rồi bố nói, “Bố mẹ hiểu việc này
đã làm con căng thẳng đến mức nào, Mia ạ, và bố mẹ sẽ làm với tất cả
khả năng của mình để sự thay đổi này đối với con thoải mái hết mức có
thể”.
Tiếp đó bố hỏi mình có biết thoả hiệp là gì không, và mình
trả lời có. Tất nhiên rồi, mình có còn là học sinh lớp ba nữa đâu. Bố
đưa ra một tờ giấy, trên đó bố mẹ và mình cùng phác qua một bản theo mẹ gọi là Thoả hiệp Thermopolis-Renaldo. Nội dung là:
Tôi, người ký
dưới đây, Arthur Christoff Phillipe Gerard Grimaldi Renaldo, đồng ý cho đứa con duy nhất và cũng là người thừa kế duy nhất, Amelia Mignonette
Grimaldi Thermopolis Renaldo được phép học hết phổ thông ở trường nam
sinh Albert Einstein (từ năm 1975 đã trở thàn