Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323935

Bình chọn: 10.00/10/393 lượt.

đến với xe mình. nếu cứ đóng vai kẻ ngoài cuộc không biết gì, tính mạng của 2 chục hành
khách trên xe sẽ gặp nguy hiểm, Duy thầm nghĩ.

một lần nữa, cậu
hạ kính, thò đầu hẳn ra ngoài. xe tăng tốc. ấp lực gió ép vào mắt đau
điếng. tiếng gió rít xé tai. người kéo cỗ xe tử thần đã bắt kịp tốc độ
chiếc xe khách, 1 ai đó Duy không thể nhìn rõ mặt đang vươn cánh tay dài với các đốt xương khẳng khiu, ẩn hiện trong lớp vải trắng mờ, đẩy mạnh
vào hông xe. khi cỗ xe tử thần tuột về sau, tên kéo xe thở hốc lên,
guồng chân. nhửng ngón tay có giác bám như loài bò sát của hắn bám víu
vào phía hông xe bên kia, cùng đẩy mạnh. cứ mỗi lần như thế, hành khách
lại bị xô dạt về 1 phía, chén ép lên nhau, rú lên khiếp hoảng. nỗi khiếp hoảng ấy còn nặng nề hơn bởi chẳng như Duy, họ không thể bằng mắt nhìn
thấy thủ phạm gây nên các cơn rung lặc điên cuồng đó.

xe sắp sửa vào đoạn đường đèo. người tài xế hoàn toàn không có ý định đừng lại.
ông vẫn không nhìn thấy gì. nhưng bằng trực giác nhạy bén của 1 con
người từng trải cùng kinh nghiệm lái xe lâu năm, ông không tốn thời gian tìm nguyên nhân sự việc mà 1 cách hết sức thực tế, ông chỉ tìm cách
thoát khỏi kẻ đeo bám càng nhanh càng tốt. chiếc kim đỏ trong mặt đồng
hồ tốc độ chạy dần về số 80 rồi 90km/h. người tài xế rít lên qua kẽ
răng, hỏi Duy:”nó đang ở phía nào?”.”bên trái, cùng phía với bác!”- cậu
đáp ngay. xe vọt nhanh hơn nữa. ông vẫn bình tĩnh:”nó đâu?”. đôi mắt Duy giờ đây lại nhìn thẳng vào hai đốm sáng. “nó qua bên này rồi,cùng phía
với cháu!”- cậu gào lên. như 1 món đồ chơi, chiếc xe khách rung lắc
cuồng loạn phóng tiếp vào đoạn đường đèo. cỗ xe tử thần đã lao lên, gần
ngang tầm chiếc xe khách,. cánh tay trơ xương của kẻ ngồi trong xe vươn
dài, hướng về đầu Duy đang thò ra. sợ phát điên, nhưng Duy vẫn không rút vào. Cậu hét lên: “nó đây rồi!”. đó cũng là lúc cậu hiểu ra ý đồ khôn
ngoan của người tài xế.

Vẫn giữ nguyên tốc độ điên cuồng trên
đoạn đường viền theo triền núi hiểm trở, ông cho xe lao thẳng về phía 1
cái cột sắt gắn gương lồi dùng để phản chiếu những chiếc xe chạy ngược
chiều trên các khúc ngoặt gắt. Bánh xe bên phía Duy ngồi trượt ra khỏi
lớp nhựa trải đường. Bị ép gắt đột ngột, cỗ xe kéo đổ nghiêng. Trong 1
nỗ lực cuối cùng, kẻ giầu mặt ngồi trong xe nhoai người ra ngoài. Không
kịp nữa. Cỗ xe đã lao thẳng xuống vực núi. Bay vào khoảng không tối
thẳm, những kẻ đến từ cõi chết cất lên tiếng rú kinh hoàng. Buông tay
khỏi càng xe, gã kéo xe nhào lộn vài vòng rồi biến trong không trung,
tan lẫn vào làn sương mù dày đặc.

Nhưng, chuỗi hình ảnh đó chỉ là 1 lớp phông nền mờ đục thoáng qua mắt
Duy. Bởi in vào trí óc cậu rõ ràng nhất, không thể nhầm lẫn, chính là
gương mặt lộ diện của người ngồi trong xe kéo. Chưa đầy nửa giây, nhưng
không thể nào nhầm lẫn.Đó chính là gương mặt của Kiara.

Chiếc xe khách trở lại tốc độ bình thường. Ông tài xế ngoái lại, nói với hành
khách: ” Xong rồi, không có chuyện gì nữa đâu!”. Trước những câu hỏi và
cả sự giận dữ cảu họ, ông im lặng. Thậm chí, ông cũng đã vô cùng kinh
hãi trước cuộc tấn công bất ngờ. Nhưng vấn đề là ông đã trấn át nỗi sợ,
chỉ tập trung thực hiện những hành động cần thiết. Cốt lõi cùa sự can
đảm và thông mình thực sự không nằm ở lời nói hay cố gắng chứng tỏ.
Chúng chỉ hiện ra trong hành động. Đơn giản, nhưng thật đáng kính
trọng.

Ngồi cạnh bên, Ghi tái nhợt, cũng im lặng. Duy tựa hẳn
vào lưng ghế, mệt nhọc. Xe bắt đầu vào thành phố cao nguyên. Dưới luồng
sáng chói chang rọi dọc theo con đường lớn của những chiếc xe ngược
chiều, Duy hiểu sẽ không còn có cỗ xe nào đuổi theo họ nữa.

Nhưng cậu không thể quên được gương mặt của cái kẻ ngồi trong cỗ xe.

Lẽ nào Kiara vẫn còn sống? Chuyện quái quỷ gì đây? Cô ta là một hồn ma bám theo cậu, trả thù ư?

Và, liệu cô ta có sống sót được nữa hay không khi lao xuống vực thẳm?



Cõng một ai đó trên lưng là một việc cực nhọc. Nhưng đôi khi, cõng một
ai đó trên lưng là sự ấm áp. Ấm áp trên chiếc lưng cóng lạnh đầy vết
thương. Ấm áp trong trái tim bấy lâu nay chỉ tràn đầy cảm giác tội lỗi,
khiếp hãi và cô độc.

Cõng một ai đó trên lưng đôi khi làm cho
người ta chậm bước. Nhưng lúc này đây, đi chậm lại an toàn hơn lao nhanh xuống dốc nhiều.

Cánh tay Ghi rụt rè thả phía trước ngực Duy.
Rồi nghĩ sao đó, cô vòng tay ôm nhẹ quanh cổ cậu: ” Ghi có nặng lắm
không?”. “Chẳng nặng chút nào!”- Duy cười. Trước kia, có nằm mơ hàng
ngàn lần, cậu cũng không dám nghĩ cô ấy đồng ý để cậu cõng đi. “Không
giận nhau nữa nhé!”-Ghi thầm thì. Cậu gật đầu, thành thật: “Đồng ý. Mà
chỉ có Ghi giân Duy thôi. Còn lúc nào, Ghi cũng là người Duy cần thiết
nhất!”. ” Hồi nãy, lúc mọi người trên xe hoảng sợ, nhưng Ghi không sợ
đâu- Cô nói chầm chậm- Vì có Duy ở bên cạnh!”. Cậu thành thật bày tỏ: ”
Ừ, chuyện gì xảy ra trên đời này cũng được, miễn là Ghi an toàn!”. Trong bóng tối, nhưng cậu cảm thấy rất rõ cô bạn thân thiết đang mỉm cười. Và như 1 chiếc là xanh thẳm đầy tin cậy, cô ấy ngả đầu, tựa hẳn vào v


XtGem Forum catalog