Disneyland 1972 Love the old s
Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324404

Bình chọn: 8.5.00/10/440 lượt.

ai
cậu. Đ ó là điều kỳ diệu nhất, xúc động nhất mà Duy từng biết. Ngay cả
các phép thuật lạ thường cũng khogn6 thể ấn tượng bằng.

Họ đi
rất lâu. Duy bắt đầu cảm thấy lo lắng khi không thấy cánh cổng sắt và
tấm bảng hiệu trai hoa đâu cả. Bất chợt cậu nhìn thấy hiện lên lờ mờ
giữa các cụm cây sẫm đen nối liền nhau, có một khoảng trống đột ngột.
“Hình như một lối đi xuống thung lũng!”- Ghi thì thào. Cậu rẽ sang
đường. Dải đường đất dẫn xuống các nhà lưới trồng hoa. Cánh cửa đổ
nghiêng. Tấm bảng lăn lóc sau một bụi cây. Những gốc thông gần đấy bám
đầy các vệt đất tung tóe. Dốc đất dưới chân Duy cũng có mấy rãnh sâu
chằng chịt. Tất cả còn rất mới. Cõng Ghi trên lưng nên cậu không thể xem kĩ hơn. Nhưng cậu hiểu ngay, cỗ xe tử thần đã tới. Cảm nhận rõ cơn rùng mình cảu bạn, Ghi lo lắng: ” Chuyện gì vậy?”. Tim đập tình thịch, Duy
lắc đầu, nói nhanh: “Ôm chặt cô Duy nhé. Đừng sợ!”.

Duy bắt đầu
guồng chân, Đích đến của cậu là đốm sáng ẩn giữa vùng cây cối um tùm sâu dưới lòng thung lũng. Trong tích tắc, cậu tìm thấy lại cảm giác quen
thuộc của những cuộc chạy đua. Mấy cành cây mêm ướt hai bên đường quất
vào ngực đau điếng. Những hạt sương liên tục rơi xuống như mưa, ướt đẫm
mặt. Các mô đất nhấp nhô nối tiếp. Nhưng, tất cả đều chỉ là những thử
thách sượt qua. Duy hiểu, cậu đang lao vào cuộc đua với một đối thủ có
thật.



Ngôi nhà gỗ thấp hiện ra giữa khu vườn rộng mênh mông. Tiếng kêu âm u của bầy côn trùng bỗng dưng im bặt. Mùi thơm lạnh lẽo của những luống
hoa khiến Ghi hắt hơi nhẹ. Cô ko để Duy cõng nữa, tự bước tập tễnh.

Ko cần gọi cửa vì nhà ngoại Hoàng ko cài khóa. Mấy ngọn đèn trong nhà sáng mờ mờ. Phòng khách trống rỗng, ko bóng người. Nếu ko kể trong góc nhà,
ống nghe của chiếc điện thoại kiểu cổ treo lơ lửng đang phát ra từng hồi những tiếng tút tút ngắn như có ai đó vừa nhấc nó ra khỏi bàn máy, thì
ko khí hoàn toàn tĩnh lặng. “Có ai ko?- Ghi đưa mắt nhìn quanh, lên
tiếng. Duy nhìn kĩ sàn nhà và đồ đạc. Mọi thứ sạch sẽ, ngăn nắp. Ko có
dấu vết của kẻ đột nhập. Thế nhưng, ko khí phảng phất nguy hiểm. 2 người bạn nhón gót, thận trọng đi xuống phía nhà sau, nơi có 1 căn phòng cửa
mở hé. Khi Duy đẩy cửa, hồ như có 1 bóng mờ nhảy vọt qua cửa sổ. Phải
chăng là 1 con mèo? Vệt gió thốc lại khiến tấm rèm cửa bay lên nhẹ
nhàng.

Còn 1 mình trong phòng cùng Hoàng, mặc dù ban nãy đã kiểm tra cửa nẻo,
Duy vẫn vén qua bên tấm rèm, thử chốt lại khóa của ô cửa sổ kính chếch
bên giường xếp. Ko khí phòng này lạnh 1 cách khó hiểu. Các mặt kính đọng lại vài giọt nước. Ngoài kia, vệt đèn hắt ra từ 1 khu nhà lưới khiến
các cành hoa và nhánh lá của những cây cúc đồng tiền nhuốm màu nhợt
nhạt, tựa những người quen đột ngột biến thành xa lạ, hoàn toàn khác xa
với vẻ căng mọng và màu sắc rực rỡ ban ngày. Chúng giống hệt như cơ thể
Kiara, khi bị cậu giết chết. Duy liên tưởng, rùng mình khi nhớ lại hình
nhân ngồi trong cỗ xe cách đây vài tiếng đã rơi xuống vực. Cậu kéo mạnh
tấm rèm, quay về giường xếp.

2 luồng sáng xanh. Chúng hắt ra từ
đôi mắt sâu hoắm với mí mắt xanh đen của Hoàng. Mở mắt từ bao h, cậu ta
hướng cái nhìn trừng trừng bất động lên trần nhà. Đôi môi trắng bệch mấp máy, vừa đủ cho Duy nghe:

_Tớ đã chết rồi, Duy ạ. Nhưng, tớ vẫn chờ đợi vì có điều này cần hòi cậu…

Từng giây trôi qua. Mỗi tích tắc kéo dài. Dài như 1 hành trình bất tận.

2 chân Duy biến thành cột băng. Cậu ko thể nhúc nhích. Ko thể ngoảnh nhìn lại nơi cất lên tiếng nói từ phía sau lưng mình. Hơi thở đông lại trong cuống phổi. Nhìn trừng trừng lên bức tường trống rỗng trước mặt, Duy hy vọng những gì mình vừa nghe chỉ là tiếng gió lùa, hoặc cậu mắc chứng ảo thanh cũng được. Miễn những điều vừa nghe ko phải là thật. Mất 1 hồi
lâu, Duy mới cử động đầu chậm rãi. Cậu nhận thấy tiếng nói vang lên từ
chính mình, rời rạc:

_Này, Hoàng…Hoàng ơi!

Im lặng.

_Cậu đang mê sảng hả Hoàng? Cậu chỉ vừa nói mớ gì đấy thôi, có đúng ko?_Giọng Duy lạc đi.

Vẫn im lặng.

Những vệt đèn nhợt nhạt vẫn chuyển động chậm rãi,
ko theo 1 quy luật nào, xuyên qua những ô cửa kính mờ hơi nước, in lên
mặt vải rèm như các bước chân tròng trành của 1 bóng ma. Bỗng nhiên, 1
tia chớp lóe sáng, trả lại Duy phản xạ tự nhiên. Cậu quay ngoắt, lao
thẳng ra phía cửa ra vào, trốn chạy. Khung cửa sáng lờ mờ trong bóng
tối. Đâm sầm vào cánh cửa gỗ đóng chặt, cậu ngã bật lại phía sau, đau
điếng. Ko 1 tiếng la. Đơn giản, cậu khiếp đảm đến mức mọi lời nói đã tắc nghẹn trong cuống họng.

Duy lồm cồm vịn tường đứng dật. Bàn tay chạm vào công tắc điện. Cậu bật lên ngay. Ánh đèn neon trắng lạnh tức
khắc chiếm đầy căn phòng nhỏ. 2 vệt sáng xanh biến mất. Lúc này đây, Duy có thể nhìn rất rõ người nằm trên giường.

Hoàng nằm bất động.
Gương mặt phúng phính đỏ au ngày nào giờ đây hóp lại. Lớp da như làm
bằng giấy bở, lúc này đã chuyển sang màu trắng sáp. Những hốc tối ở gò
má, cằm và phía dưới cổ khiến gương mặt như bị 1 bàn tay vô hình đẽo
gọt, tô đậm cảm giác kinh hãi ngư