ậu cựa nhẹ những
ngón tay: ” Tớ sẽ tìm gặp sứ giả bóng tối, đòi lại linh hồn về trả cậu,
Hoàng ạ!”. Sức nặng của tảng băng đè trên ngực Duy bỗng chốc tan biến.
Cậu loạng choạng ngồi dậy. Dưới ánh đèn trắng lóa, Hoàng vẫn nằm trên
giường, tấm chăn đắp cao đến cổ. Hoàn toàn bất động. Hệt như từ nãy đến
h, cậu ta vẫn ở yên nơi đấy, chưa hề bước ra khỏi giường
.
Duy đứng im giữa hành lang. Phòng bà ngoại Hoàng cách chỗ cậu đứng vài
bước chân. Gần 5h sáng. Từ lúc lên đến đây, cậu chưa chợp mắt chút nào.
Nhưng thực sự Duy ko buồn ngủ. Từ ngoài phòng khách, tiếng chuống của
chiếc đồng hồ cổ xưa vang lên chậm rãi. Cứ mỗi giây phút trôi qua, quỹ
thời gian 24 tiếng của Hoàng càng co ngắn lại.
Từng hình ảnh
lướt qua đầu Duy. Rạp chiếu phim. Công viên. Khu rừng nguyên sinh. Đường chạy buổi tối… Những địa điểm cậu từng gặp sứ giả bóng đêm. Ngay cả khi có phép phân thân, lao đến những địa điểm tách biệt ấy, có chắc cậu đã
gặp được ông ta ko? Câu trả lời vô cùng mù mịt.
Cách duy nhất và nhanh nhất để gặp được ông ta chính là tuân theo lời kêu gọi của Kiara. Chỉ cần Duy gật đầu ưng thuận, tức khắc cậu chính theca gia nhập đội
quân những chiến binh tinh nhuệ, dưới quyền điều khiển của sứ giả bóng
tối. Sức mạnh sẽ thuộc về cậu. Cậu sẽ sở hữu quyền năng bí mật. Nó vĩnh
viễn là 1 phần của cậu, chứ ko chập chờn, nay còn mai hết như bột phấn
đen…
Chẳng phải ban nãy, trong nửa giây, khi cỗ xe kéo lao xuống vực, mắt cậu đã ghi nhận hình ảnh của 1 người rất giống cô gái kì lạ đó sao?
Duy bước đến, gõ cửa phòng bà ngoại Hoàng. Cánh cửa ko cài chốt, từ từ mở hé. Bên trong rất tối. Cậu thò đầu vào, run run gọi khẽ: “Ghi ạ, có chuyện gấp này…”. Ko có bất kỳ tiếng động nào đáp trả. Duy
bước hẳn vào trong phòng. Mắt cậu đã có thể phân biệt được đường nét lờ
mờ của các vật thể. 2 chiếc giường song song. Bà ngoại Hoàng vẫn ngủ
say. Nhưng chiếc giường bên cạnh trống rỗng. Cái gối bị xô lệch. Tấm
chăn đắp rơi xuống sàn. Ghi ko có ở trong phòng. Duy vội vã quay bước,
lao ra phòng khách.
Cậu nhanh tay tìm công tắc điện. Cả khu vực
phòng khách và bếp cũng đều vắng lặng. 1 lần nữa, Duy đảo qua phòng
Hoàng, phòng bà ngoại cậu ấy. Ko thấy bóng Ghi đâu. Máu trong ngực cậu
cồn lên. Ghj đi đâu mới được kia chứ? Có thể cô ấy phát hiện 1 điều bất
thường nào đấy nên bước ra ngoài nhà. Duy phỏng đoán. Cậu đảo mắt tìm
chùm chìa khóa cửa chính trên bàn và các kệ tủ. Nhưng hẳn bà ngoại Hoàng ban nãy đã cất kí rồi. Duy chợt phát hiện ra cửa sổ nơi đây ko có chấn
song như ở thành phố. Chỉ là khung gỗ viền tấm kính lớn,mở chốt, cậu có
thể nhảy ra ngoài.
Ánh đèn mờ đục của ngôi nhà lưới quét 1 vệt
sáng lên tấm kính mờ đục. Chốt cửa rất chặt vì lâu ko được mở ra. Loay
hoay giựt chốt, Duy chợt nhận ra có những vết ngoằn ngoèo còn rất mới in hằn phía ngoài mặt kính, hơi nước lạnh chưa kịp phủ mờ. Cậu ngừng tay,
ngờ vực nhìn ra ngoài, quan sát quang cảnh vườn nhà và trại hoa. Bỗng,
cậu nhận ra có 1 chuyển động. Chậm chạp. Ko đâu xa. Ngay từ mí dưới của ô kính, những con vật đen trũi, trơn nhẵn, ngoằn ngoèo đang trườn lên mặt kính. Duy chết sứng, ko thể nhúc nhích, ánh nhìn tê liệt.
Ko
phải loài vật. Đó chính là những ngón tay. Bất lình thình 1 bóng đen nhô vụt lên. Nếu ko có lớp kính ngăn cách, gương mặt ghê rợn ấy đã dính sát vào mặt Duy. Cho dù bộ dạng ấy có thay đổi ghê rợn thế nào, thì cậu vẫn nhận ra Kiara. Ko thể nhầm lẫn.
Bóng đen ngoài cửa sổ vung tay. Những mảnh kính vỡ rơi xuống loảng xoảng. 1 lực hút cuốn thốc Duy ra
ngoài. Cậu cố gắng đứng thẳng, nói với Kiara:
_Hãy dẫn tôi đến gặp sứ giả bóng tối!
_ Mi tưởng mi vẫn được quyền ra điều kiện nữa sao? – Bóng đen xương xẩu cười rú lên- Nhìn phía sau lưng ta đi!
Duy nghiêng người. Choáng váng. Sau lưng Kiara là Ghi. Cô gái nhỏ bị thương nặng, người rũ xuống. 2 tay cô bắt chéo phía trước, bị trói chặt bởi 1
sợi dây vô hình. Roạt …oạt… tiếng gió vút qua mặt Duy như roi quất. Cái
bóng mang bộ mặt Kiara lao vút về phía cổng trại hoa, lôi Ghi theo.
Điều duy nhất Duy biết phải làm lúc ấy là ko được để mất dấu Ghi. Bằng
mọi giá, cậu phải giành lại được cô ấy. Duy guồng chân chạy. Cái bóng
đen phía trước cùng màu áo xanh nhạt của cái jacket Ghi mặc mỗi lúc 1 xa dần. Vừa gắng sức bám đuổi, Duy vừa luồn tay vào túi áo. Nắp hộp bột
đen bật mở. Cậu cảm giác rõ rệt từng hạt phấn li ti bám vào đầu ngón
tay.
Duy bôi mạnh tay lên mí mắt. Những hình ảnh nhập nhòe trong đêm tức khắc trở nên sáng rõ. Những loài mãnh thú chỉ trở nên hung hãn
và tràn đầy sức mạnh khi bị khiêu khích, tấn công. Cậu cảm thấy mình đã
biến hình.
Như 1 con báo đen, mạnh mẽ và dẻo dai, hung hãn 1 cách thản nhiên, Duy lao về phía trước.
Chương 12: Giam cầm
Chuyển động bất thường tạo nên sự chao lắc dữ dội. Âm thanh khô và đục đều đều dội vào ống tai, như 1 loại sóng đa tần, dần dần lôi Ghi ra khỏi tình
trạng mất nhận thức. Đầu nặng trĩu, tựa như tất cả bộ não lệch về 1 bên. Ng
