ang hông cô, 1 vật thể cứng và lạnh, thỉnh thoảng xóc lên, khiến
xương sống đau nhói. Ghi rên khẽ, gắng sức mở mắt. Bóng tối dày ken.
Nhưng gắng tập trung chừng 5 phút, qua lớp màng mờ đục, cô thấy mình
đang nằm nghiêng, bên trong 1 khối hình hộp, bằng gỗ. Ko khí ẩm ướt,
phảng phất mùi tanh xa lạ, gợi nên cảm giác ghê tởm mơ hồ, chưa từng
được kí ức ghi nhận. Những thanh gỗ rất cũ, đen óng lên, nối với nhau
bởi các dải kim loại han gỉ. Ghi cựa nhẹ, thử quờ tay để hiểu xem mình
đang nằm ở đâu. Nhưng tay cô ko còn nữa. Đầu óc vỡ tung với ý nghĩ ghê
rợn: 2 cánh tay đã bị lấy mất, mang đi. Ghi những muốn rú lên. Cô lăn
người, úp sấp, đập mạnh đầu xuống sàn gỗ để thoát khỏi ác mộng kinh
hoàng. Chỉ được nửa vòng thì khựng lại. Ghi lờ mờ hiểu ra, tay cô ko bị
đánh cắp. Nó vẫn còn nguyên, nhưng bị bắt chéo và trói chặt trước ngực
nên đã tê cứng mất sạch cảm giác.
Dù vậy, tình thế vẫn ko dễ
chịu chút nào. Nói cách khác, nó thật đáng sợ. Thực tế Ghi đang lâm vào
kinh hoàng hơn ác mộng nhiều.
Phải tự giải thoát khỏi sợi dây
thít chặt cánh tay đã rồi tính sau! Ghi tự nhủ, quan sát khoảnh ko gian
hình hộp. Ko có ai cả. Cô úp sấp hẳn, cong lưng, rùn người cọ mạnh
khoảng giữa 2 bàn tay vào 1 đoạn đai sắt rỉ sét nối các thanh gỗ. Tiếng
loạt xoạt cọ sát của dây thừng vô hình và thanh kim loại han rỉ bị các
âm thanh bên ngoài kia xóa nhòa đi. Mồ hôi vã ra ướt đẫm mặt, cổ và cả
lưng Ghi. Thật may khi 2 bàn tay bị mất cảm giác. Nếu ko, chắc chắn
chúng ko kham nổi ma sát mò mẫm và quyết liệt này. Đột ngột, sợi dây
thừng đứt bung. Mệt bã, chẳng buồn trở người nữa. Ghi nằm bẹp ép bụng
xuống sàn, thở hốc từng cơn. 2 cánh tay tê bại nóng dần. Hiện ra cảm
giác đau rát, mỗi lúc lại tăng lên. Cô kéo 1 bàn tay gần vào mắt. Sát
ngay cổ tay. Máu đang chảy ròng ròng. Mùi máu tanh ngọt. 1 ý nghĩ lóe
trong đầu cô gái nhỏ. Cái mùi cô ngửi thấy trong cái ko gian hình hộp
này chính là mùi máu. Dù đã khô hay tẩy xóa, nó vẫn bám chặt theo thời
gian.
Mình đang ở đâu?
Chống 2 khuỷu tay lên sàn, Ghi
gắng gượng nhỏm dậy. Vừa chồm lên được nửa người, tức khắc Ghi bị hất
sang bên. Khuỷu tay cô lại sụm xuống, đôi vai va mạnh vào thanh gỗ dài
giống như 1 băng ghế. Cảm giác đau điếng nhói lên trong từng dẻ xương.
Thế nhưng cũng chính sự chao đảo dữ dội ấy khiến Ghi dễ dàng gạt qua các ghi nhận đau đớn mà từng mối dây thần kinh báo hiệu. Cô tỉnh táo hẳn.
Mắt đã nhìn thấy 1 ô vuông kích thước bé xíu, chỉ bằng quyển sách giáo
khoa. Ít ra, nó cũng cho Ghi biết cô ko bị nhốt trong 1 cỗ quan tài,
điều mà Ghi sợ đến mức ko dám tưởng tượng gì thêm.
Cô gái nhỏ
nhanh chóng tìm ra cách giữ thăng bằng. Bằng 10 đầu ngón tay, như 1 loài bò sát với các giác bám hoàn hảo, cô bám chặt vào các thanh nối kim
loại, nhoài người, nhô hẳn đầu lên ô cửa. Mất mấy giây, Ghi mới nhận ra
những cái chop hình tháp đen thẫm nối nhau vút ngang qua tầm mắt chính
là đỉnh của hàng vạn ngọn thông. Chuỗi âm thanh đều đặn lạ thường đã
đánh thức cô tỉnh dậy ko gì khác hơn chính là các nhánh cây vạm vỡ và
dẻo dai quật mạnh vào mặt dưới và 2 bên cái hộp gỗ đang bao quanh. Đột
nhiên, vang lên 1 vệt âm thanh chói tai và tiếng vỗ cánh đồng loạt. Bị
khua động, đám chim chóc đang ngủ yên trong vạt rừng tỉnh dậy, giận dữ
và hoảng hốt, chuyển động cuồng loạn bừng bừng. Chúng tản vào ko gian
như những viên bi tung tóe, mất hút. Ghi sởn gai ốc khi lờ mờ nhận ra
hình ảnh chao đảo phía dưới kia ko gì khác chính là 1 thung lũng và
những cánh rừng nối tiếp.
Cô đang ở bên trong 1 cỗ xe bay.
Những bánh xe vẫn xoay tròn,
nhưng ko lăn trên mặt đất. Trên ko trung, cỗ xe ma quỷ lướt đi trên đỉnh các ngọn thông. Uốn vòng cặp theo các sườn núi chênh vênh, lởm chởm
vách đá. Bất chấp các định luật về lực hút lần khí động học, nó lao vút
đi như loài động vật tiền sử khổng lồ biết bay, sải cánh sát bên cạnh và bên trên các chướng ngại vật mà ko vỡ tan ra vì bất kì sự va đập nào.
Từng mẩu trí nhớ quay lại với Ghi. Như các mảnh ghép hính, chúng chậm rãi khớp vào nhau.
Cách đây vài tiếng, sau hành trình mệt nhọc, được ngả lưng xuống chiếc
giường ấm áp trong phòng bà ngoại Hoàng, tức khắc Ghi chìm vào giấc ngủ
sâu. Nhưng chỉ được 1 lúc, cô cảm giác rõ rệt có 1 ai đó chạm nhẹ vào
gáy mình, thì thào gọi dậy. Vẫn nhắm mắt, cô từ chối, nói rằng chỉ muốn
ngủ mà thôi. Nhưng kẻ đánh thức vẫn kiên nhẫn đứng đợi. Cô đã trở dậy,
bước ra khỏi phòng. “Qua phòng Hongaf đi. 2 người bên đấy đang cần trao
đổi 1 điều gì đấy!”- Tiếng nói cẫn vang âm âm trong tai Ghi. Bê phòng
Hoàng, cửa mở hé. Dưới luồng đèn mờ đục, Duy nằm im trên giường xếp, ngủ say. Nhưng bao quanh Hoàng là 1 quầng sáng xanh tái. Cô bước hẳn vào,
chạm vào cậu ấy, lay mạnh. Ko có dấu hiệu nào của sự sống. Trong lúc Ghi còn sửng sốt, bỗng Duy nói mơ: ” Tớ sẽ tìm gặp sứ giả bóng tối, đòi lại linh hồn về trả cậu, Hoàng ạ! Tớ nhớ rồi, cậu chỉ còn 24h nữa thôi…”
Quay phắt người, Ghi đã lao thẳng ra phòng khách, toan gọi điện thoại
cấp cứu. Tuy nhiên, khi cô lập cập mò mẫm tìm dãy số điện thoại
