Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324441

Bình chọn: 10.00/10/444 lượt.

ng đọng. Dưới ánh đèn chói chang lênh
láng lên mọi đồ vật, Duy nhận ra đôi mắt Hoàng ko đóng chặt mà mở he hé, 1 bên mắt mở to hơn bên kia 1 chút. Trong đôi mắt ấy,còn đọng làn hơi
nước mờ đục. Giống như cậu ấy mới vừa khóc xong. Run rẩy, Duy đưa bàn
tay lướt nhẹ bên trên mặt Hoàng. Bây h thì cậu đã hiểu, hơi lạnh trong
phòng tỏa ra từ đâu. Mới chỉ là sự tiếp xúc gần, mà lòng tay Duy buốt
cóng. Hơn nữa, cậu nhận ra, ở Hoàng dường như ko có hơi thở nào nữa.
Từng tận mắt chứng kiến các cảnh tượng ghê sợ trong khu rừng nguyên sinh và ở tiệm kẹo Chuồn chuồn xanh, nhưng h đây, trước cảnh tượng im lìm
này, Duy mới hiểu thế nào là kinh hoàng tột độ. Bằng tất cả can đảm còn
sót lại, cậu đưa tay kéo nhẹ tấm chăn dày đắp trên ngực Hoàng. Lồng ngực và khoang bụng ko phập phồng. Tấm chăn được kéo xuống nhiều hơn. 2 cánh tay duỗi thẳng với những ngón tay xòe rộng như nan quạt. Đôi chân ngoặt sang bên trong 1 tư thế kì khôi. Ko có chút dấu hiệu nào của sự sống
còn vương lại. Thân thể Hoàng mỏng dính, như bị cán nghiền, dán trên mặt nệm. Và hơi lạnh vẫn tỏa ra, biến thành tấm lưới dày đặc, chụp xuống,
bủa vây quanh Duy.



Dưới pháp thuật của bột đen, Hoàng đã bị đánh cắp máu và sinh lực.

Cậu ấy chống cự với những kẻ đến từ bóng tối trong 1 cuộc chiến ko cân sức, mù mịt, dai dẳng. Và cho đến thời điểm ko cưỡng chống đc nữa, cậu ấy đã nhận phần thua cuộc.

Dù vội vã lao đến đây, nhưng Duy và Ghi đã chậm 1 bước so với những kẻ đến từ bóng tối.

“Tớ xin lỗi, Hoàng ạ. Tớ ko bao h muốn kết thúc như thế này đâu…”. Duy khụy xuống, lầm bầm điên dại. Điều tồi tệ nhất đã đến. Tham vọng trở thành
kẻ mạnh nhất của cậu chính là nguyên nhân tai họa ghê khiếp này. Cứ quỳ
bên giường như thế, Duy mở to mắt nhìn thân thể bất động của Hoàng. Đôi
mắt cậu căng cứng như bám đầy bụi tro. Kiara và Hoàng. Chỉ trong 1
khoảng thời gian ngắn ngủi, 2 người quen biết, 2 người từng là bạn bè
của cậu đã chết.

Duy lảo đảo đứng lên. Mình sẽ ra ngoài hành
lang, gõ cửa phòng bà ngoại Hoàng , tìm cách nào đấy báo cho bà và Ghi
biết chuyện mà ko gây kinh động. Vừa quay lưng bước đi chưa đầy 1 bước,
bỗng dưng, 1 sự tiếp xúc nhẹ từ phía sau lưng. Duy quay phắt lại. Đột
nhiên, cậu nhận ra, khuỷu tay mình đã nằm trong lòng tay Hoàng. Cậu ta
đứng lên từ bao h. 2 cánh tay đưa thẳng về phía trước, bàn tay co quắp
nắm chặt tay Duy. Gương mặt trắng sáp vô hồn hướng chếch lên trần, đôi
mắt vẫn khép hờ, lớp da viền quanh mí lúc này hiện rõ màu xanh tái ghê
rợn. Duy há hốc miệng, nhìn Hoàng trừng trừng. Cậu bước giật lùi. 1 cách cứng đờ, đôi chân Hoàng cũng bước đi theo. Thân thể cậu ta gần như sắp
sửa đổ ập vào Duy. Tiếng nói âm u vọng xuống từ trần nhà, bởi khuôn
miệng Hoàng vẫn ngậm chặt:

_Đừng sợ, Duy! Tớ đã chết rồi. Tớ ko làm gì tổn hại cậu đâu. Tớ chỉ cần biết, người nào trao cho cậu phép thuật đen?

_Tớ ko bik rõ đó là ai. Nhưng đúng là tớ từng gặp ông ta…- Duy run bắn lên, giọng nói lào thào xen trong hơi thở gấp gáp. Ngôn từ trở nên rối loạn
như trí nhớ trong cậu lúc này- 1 cuộc gặp tình cờ. Rạp xem phim. Tớ tìm
được hộp phấn đen. Lần đầu tiên. Cái hôm ấy cậu cũng có mặt. Hoàng ạ,
tin tớ đi. Tớ ko cố ý…

_Có thể tìm ông ta ở đâu? – Bộ mặt trắng sáp cúi xuống, sát mặt Duy.

_Tớ ko biết rõ. Thật đấy! – Duy rên lên – Nhưng ông ta rất đáng sợ. Cậu cần tìm ông ta có việc gì chứ?

_Tớ đòi lại linh hồn. Ông ta ko chỉ lấy đi sinh lực, mà còn đánh cắp cả
linh hồn tớ theo. Nhìn tớ đi, Duy! Cậu hiểu ý nghĩa “cái xác ko hồn” là
gì rồi chứ! – Tiếng cười lạnh buốt cất lên như tiếng kim khí cọ sát, đau đớn, đồng thời phảng phất hy vọng – Nhưng, nếu tìm thấy linh hồn của
mình trong vòng 24 tiếng đồng hồ sắp tới, tớ có thể sống lại. Hãy chỉ
đường cho tớ, Duy!

_Giá mà tớ biết được. Tha thứ cho tớ…- Duy lắc đầu rất mạnh, phát điên lên.

_Tớ biết hết mọi việc. Tớ biết vì sao cậu ngày càng mạnh mẽ. Tớ hiểu vì sao tai họa thường xuyên xảy ra với 1 số người ở quanh cậu! – Đột nhiên,
cái xác rít lên – Cậu ko thể lảng tránh những tai họa cậu đã gây ra!

_Đừng hòng dọa tớ! – Đột nhiên, sự bất cần và tàn nhẫn quen thuộc trong thời
gian qua trở lại xâm chiếm Duy. Cậu nói từng câu lạnh lùng – Chẳng có
bằng chứng gì cả cho những điều cậu vừa nói. Tớ muốn giúp cậu tìm lại
linh hồn. Nhưng tớ ko đủ khả năng, thế dấy. Cậu đừng có nhầm lẫn giữa
lòng tốt với sự ngu ngốc và yếu đuối!

Từ trạng thái đông cứng
trì độn, cái xác trở nên dữ tợn bất ngờ. Nắm chặt tay Duy, nó bẻ ngoặt,
khiến cậu đau điếng. Đổ ập xuống, với tất cả sức nặng ghê khiếp của tảng băng khổng lồ, Hoàng đè nghiến cậu trên sàn nhà. Tiếng nói âm u vọng
vào tai Duy: “Cậu cho rằng chỉ cần tỏ ra ân hận và nói vài câu xin lỗi
là giải quyết được hết mọi hậu quả ư?”. Câu hỏi thẳng thừng, chạm vào
điểm yếu nhất trong Duy.

Cậu chưa bao h là 1 kẻ tàn nhẫn trọn vẹn.

Sự hung hãn và thách thức bỗng chốc gãy vụn. Và hơn tất cả những điều đó,
trong tích tắc, hiện ra trước mắt Duy đôi mắt Ghi. C


Old school Easter eggs.