Insane
Nước Mắt Ngọc Trai Đỏ

Nước Mắt Ngọc Trai Đỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325354

Bình chọn: 8.5.00/10/535 lượt.

p
nhận anh sao?

-Sao em biết là không hả?

Cát Luân nhìn về phía Dũ Trọng. Anh khẽ thở dài.

-Thiên Thiên vẫn yêu em, thứ tình yêu khiến anh ganh tỵ.Em
không nhớ anh đã từng nói sao:con gái rất quan trọng nhưng với anh có một thứ
còn quan trọng hơn, đó là tình thương anh dành cho em,Cát Luân ạ. Hãy quay về
Xuân Mộc với anh đi em trai.Thiên Thiên đang đợi lời giải thích của em đó. Cô ấy
sẽ hiểu và tha thứ cho em. Cả hai sẽ bắt đầu lại từ đầu…

-Muộn rồi.

-Chẳng có gì là quá muộn cả, anh Luân à!

Cát Luân níu lấy tay anh trai. Hắn khẽ cười, trong nụ cười
có sự bình thản chấp nhận…

-Thiên Thiên còn có người lo lắng cho cô ấy.Nhưng…Khả Tuyết
thì chỉ có một mình em trên đời. Khả Tuyết là cô gái duy nhất đem tới cho em
cái cảm giác mình là người quan trọng nhất, là không thể thay thế được. Cô ấy
cũng không còn ai thân thích trên cõi đời này cả. Dù chuyện gì xảy ra… em cũng
không thể bỏ rơi cô ấy được. Lại càng không thể quay về với Thiên Thiên…

-Thiên Thiên thì sao đây?

-Cô ấy sẽ cứ là Thiên Thiên mạnh mẽ ngày nào thôi. Mọi người
hãy cứ để Cát Luân này biến mất thật sự, cuộc sống sẽ đơn giản hơn nhiều. Em đã
gặp Thiên Thiên rồi.Cô ấy đã trưởng thành hơn,kiên cường hơn. Và bên cạnh cô ấy
lúc nào cũng có Tiêu Dũ Trọng, vậy là em yên tâm.

-Luân à, em nghĩ kỹ chưa?

Hắn gật đầu và quay qua nhìn cô em gái đáng yêu của mình…

-Người em lo hiện giờ là Cát Lan.

Cát Lan ôm chầm lấy anh trai. Nước mắt cô thấm vào áo hắn. Từng
tiếng nấc cứ ri rỉ khiến lòng ngực hắn xốn xang… Hắn thương Cát Lan vô cùng, hắn
làm khổ cô nhóc quá nhiều…

-Anh yên tâm đi. Em không còn làm trong nhà hàng nữa. Em đi
học trở lại rồi.

-Ngoan lắm, anh tin anh Trọng sẽ thay anh chăm sóc tốt cho
em. Anh thương em lắm biết không hả?

-Anh Hai!

Cát Lan lại siết chặt lấy Cát Luân và cô bé khóc lớn hơn…
Cát Luân xoa đầu em gái, dịu dàng dỗ dành như hắn vẫn làm thuở cả hai còn bé…

-Đừng khóc, em lớn rồi, khóc thì làm sao có chồng được chứ!

-Anh cứ hay trêu ghẹo em…

Luân quay sang Trọng và ôm lấy anh.

-Anh Hai, bảo trọng.

-Em hối hận không?

-Không. Tuyệt đối không. À còn một chuyện, đáng lẽ em phải
nói với anh từ lâu rồi kia.Nhưng khi ấy anh đã không cho em cơ hội giải thích.
Khi cha qua đời em đã lập tức bay về nước nhưng chuyến bay gặp sự cố, phải dừng
lại đột ngột trên hoang mạc. Em đã tách khỏi đòan, đi bộ nhiều ngày mới tìm được
phương tiện vào thành phố.Lúc về đến nơi thì… Quá muộn rồi phải không?

Cát Luân cười buồn.

-Anh xin lỗi.Tất cả tại anh mà ra. Nếu không thì em sẽ không
ra nông nổi này đâu.

-Bỏ đi. Đã là số phận thì không tránh được.Chỉ có thể trách
ông trời.

-Những chuyện đã qua giúp em chính chắn hơn nhiều rồi, Cát
Luân à.

-Phải.

Luân lên ngựa và ra đi.Trong lòng Dũ Trọng có buồn nhưng rõ
ràng Luân đã chọn con đường đúng.Trọng ôm nhẹ bờ vai Cát Lan nhìn về bóng người
cỡi ngựa mỗi lúc một xa dần trong sương tối…

“Yên tâm, anh sẽ chăm sóc thật tốt cho hai người con gái mà
em thương yêu nhất. Tin anh đi Cát Luân…”

Luân trở về thì Khả Tuyết đang ngủ gục trước nhà.Tiếng vó ngựa
làm nàng bừng tỉnh.

-A Sơn!

Nàng chạy đến ôm lấy Luân. Nước mắt nàng rơi xuống. Đôi mắt đẹp
của nàng hoen đỏ và sưng húp. Có lẽ trước đó nàng đã khóc thật nhiều trước đó…

-Khả Tuyết… sao em không ngủ đi?

-Em sợ, em sợ sẽ mất anh, em sợ anh sẽ đi theo bọn họ và
không trở về đây nữa.

-Anh…anh chỉ xem đàn cừu có sao không thôi. Em nghĩ vẩn vơ
vì vậy?

-Đừng gạt em. Em biết anh không hề mất trí từ lâu rồi. Anh bảo
anh không biết chữ nhưng có lần em thấy anh ghi ghi gì đó trên tuyết. Có lần
anh đã quên xóa đi. Em đọc thấy hai chữ Thiên Thiên. Đó không phải là lần duy
nhất em bắt gặp. Khi cô gái tên Thiên Thiên kia xuất hiện, và sự lo lắng của
anh khi cô ấy ngất đi, những câu hỏi quan tâm kì lạ…em đã hiểu mình có thể mất
anh bất cứ lúc nào. Em đã thấy anh và cô ấy…ôm nhau trên sân trượt tuyết. Lòng
em đau lắm. Em đã sợ mất anh vô cùng, em sợ lắm, anh biết không?

-Anh vẫn ở đây kia mà. Khờ quá đi.

- ASơn, em yêu anh, em yêu anh nhiều lắm. Nếu mất anh em
không biết phải sống thế nào nữa. Em van anh. Dù thật cũng được, dù giả cũng được,
hãy cứ là A Sơn của em. Hãy cứ để cái tên Cát Luân và Thiên Thiên là quá khứ,
có được không anh?

-Anh biết. Anh hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi em, sẽ luôn bảo vệ
em. Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa nhé.

Hắn ôm Khả Tuyết vào lòng. Hắn cố xua đi hình bóng Thiên
Thiên và chấp nhận một cuộc sống bình yên bên cạnh Khả Tuyết. Thiên Thiên rất mạnh
mẽ, cô ấy sẽ đứng vững mà không cần Cát Luân. Nhưng Khả Tuyết, cô ấy quá mỏng
manh, yếu đuối… Và chỉ với cô gái ấy Cát Luân tìm mới thấy giá trị sống của
mình…



Cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng.

Một ngày kia, khi trở về nhà , Cát Luân phát