hiện người ta
đã bắt mất Khả Tuyết.Hôm sau, hắn tìm thấy trong hòm thư một lá thư nặc danh.
“Nếu muốn biết tung tích của vợ ngươi thì hãy đến tìm Khưu
Thiên Thiên hỏi tội.”
-Thiên Thiên?
Hắn bay về Xuân Mộc với bao nỗi lo lắng.Lí trí hắn không còn
đủ tỉnh táo để phân biệt đâu đúng đâu sai nữa.
Thiên Thiên vừa đạp xe về nhà thì bất ngờ thấy Cát Luân đứng
trước nhà mình… Cát Luân tới tìm cô sao?
-Cát Luân?
Cát Luân vừa thấy Thiên thiên đã rất hung hãn…
-Em giấu Khả Tuyết ở đâu? Trả cô ấy đây.
-Em không biết. Nhưng chuyện gì xảy ra chứ?
-Em đọc cái này đi.
Thiên Thiên ngấu nghiến đọc.Thì ra Cát Luân vội vã đến tìm
cô bé chỉ vì sự mất tích của Khả Tuyết.Sự thật này đối với Thiên Thiên thật
chua chát và phũ phàng.Vậy mà khi nãy thôi cô bé còn rất vui mừng khi tưởng Cát
Luân đến tìm mình.
“Thiên Thiên, mày ngốc lắm! Cát Luân ngày xưa yêu mày. Nhưng
bây giờ anh ta là chồng của chị Khả Tuyết. Mày chẳng là cái đinh gì cả!”
Thiên Thiên xé bỏ tờ giấy.
-Không liên quan đến em.
-Em đừng có giỡn nữa được không? Anh không thích đùa kiểu đó
đâu.Sức khỏe Khả Tuyết không tốt, em giấu cô ấy ở đâu chứ?
-Phải đó, tôi ghét chị ta nên bắt cóc chị ta,giết người rồi
quăng xuống sông rồi.Chỗ nào thì tôi cũng không nhớ nữa.
BỐP!!!
Cát Luân tát Thiên Thiên…
Đó là lần đầu tiên hắn đánh Thiên Thiên.Tuy rất đau lòng
nhưng thái độ quá quắt của Thiên Thiên khiến hắn không thể kiềm chế được.
BỐP!!!
Thiên Thiên tát lại hắn. Ánh mắt cô bé đầy đay nghiến, giận
dữ, nhưng khóe mắt rưng rưng…
Cơn nóng giận của hắn chìm xuống…
Thiên Thiên chỉ thẳng tay vào Cát Luân, những giọt nước mắt
hờn tủi không ngừng chảy dài trên má…
-Gia Cát Luân! Khi nãy tôi rất vui vì tửơng anh đến tìm
tôi.Nhưng anh lại đến đây vì người con gái khác…Anh nghĩ sao mà làm vậy với tôi
hả? Anh tàn nhẫn lắm!
Cát Luân chỉ biết cúi mặt… Rõ ràng hắn đã kết luận quá vội
vàng…
-Anh quá lo cho Khả Tuyết, anh xin lỗi!
-Tôi bắt Khả Tuyết làm gì? Anh tưởng tôi ghen tuông sao? Dù
có ghen tức với chị ấy thì tôi cũng không làm cái chuyện ngốc nghếch đó. Óc anh
để đâu hả?
-Anh đã xin lỗi rồi, em không nghe sao?
-Anh cút đi! Tôi căm ghét anh nhất trên đời này. Anh tưởng
anh là siêu sao Hollywood ư! Tại sao tôi lại yêu anh chứ? Tôi đúng là một con lừa
ngốc!
-Bây giờ em mới biết sao?Chưa muộn đâu.
-Anh sẽ bị quả báo. Trời mưa anh đừng bước ra đường đó!
-Quả báo ư? Anh đang chờ nó đây.Cũng đừng quá tức giận làm
gì, em cũng đâu phải là con lừa ngốc duy nhất đâu mà phải khóc. Chỉ trách sao
anh quá đẹp trai, quá tài giỏi. Nếu không thì em đâu có rơi vào bẫy tình của
anh.
-Tài giỏi đến đâu thì anh cũng từng là một thằng nghiện
không ra cái gì cả!
Câu nói như mũi tên xuyên toạc vào tim hắn…
Hắn cười , một nụ cười điểu giả và chua chát…
-Thì ra trong lòng em, anh là như vậy. Cảm ơn em đã cho anh
biết những suy nghĩ thật lòng.Thằng nghiện ư? Đúng, anh không hề chối.Chính vì
vậy anh đã chọn Khả Tuyết, một người hoàn toàn không biết gì về anh, quá khứ của
anh. Trong lòng cô ấy anh luôn là người hoàn hảo nhất. Em hiểu không?
Thiên Thiên không hề có ý đó. Chỉ là một phút nóng giận vì bị
Cát Luân kích động mà vội vã buông những câu nói độc ác, vô tình…
-Cát Luân, ý em không phải vậy.
Cô nhóc bước tới níu tay Cát Luân. Hắn lạnh lùng gạt tay
Thiên Thiên ra khỏi tay mình. Lòng tự tôn của hắn bị xúc phạm. Hắn bỏ đi, bỏ mặc
Thiên Thiên ở lại…
“Mày lại ngốc rồi Thiên Thiên! Anh ấy luôn nói những lời làm
đau lòng mày, để mày ghét anh ấy.Mày không nên nói những lời khó nghe đó.Đó đâu
phải những lời mày nghĩ? Chỉ vì mày tức giận mà ra cả. Em xin lỗi, Cát Luân! Em
không hề cố ý thật mà…”
Sực nhớ đến lí do Cát Luân đến tìm mình, Thiên Thiên xoáy
vào mục đích chính là phải tìm cho ra Khả Tuyết. Cô bé nhặt những mẩu giấy vụn
của bức thư nặc danh lại. Cô bé hi vọng từ đó có thể tìm thấy một manh mối gì
đó cũng nên…
“Mình phải bắt đầu từ đâu đây? Dì Linh và dượng Bảo đã đi hưởng
tuần trăng mật rồi… A, còn một ngừơi có thể giúp mình chuyện này…”
Cát Luân tìm tới nhà của Dũ Trọng không mấy khó khăn dù anh
đã chuyển đi nơi khác và thay đổi công việc. Xem ra Trọng có duyên kinh doanh
hơn là làm một đại ca giang hồ. Các đàn em của anh nay buông vũ khí và đóng
mình trong những bô com-lê trông mới oai phong làm sao.
Sự xuất hiện của Cát Luân ở Xuân Mộc làm Dũ Trọng ngạc
nhiên…
-Sao em lại đột ngột đến đây?
-Em cần anh giúp đỡ. Khả Tuyết đã mất tích.Có kẻ viết thư nặc
danh bảo em đến tìm Thiên Thiên hỏi tội.
-Thiên Thiên thì có liên quan gì đến việc này?
-Lúc đó em không còn nghĩ gì được nữa. Em… trong lúc cãi
nhau em đã… tát ThiênThiên
-Thật là hồ đồ!
-Cô ấy tát lại em.Còn…xúc phạm em nữa.