Insane
Sắc Cầu Vồng Thứ Tám (The Eighth Color Of Rainbow)

Sắc Cầu Vồng Thứ Tám (The Eighth Color Of Rainbow)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3213834

Bình chọn: 7.00/10/1383 lượt.

nh đụng phải dễ thương ấy mà Hưng đã xin chuyển lớp từ ban Tự nhiên sang
lớp của cô học, một lớp Xã hội. Lạ lùng rằng, Nam và Uyên lại cùng chung một
lớp.

Bước xuống khỏi xe buýt, Nam hít thật sâu kết thúc hồi tưởng ngày đó. 3 năm
trôi qua, cô cứ tưởng rằng Hưng học cùng với mình chỉ là một sự trùng hợp ngẫu
nhiên, cô cứ nghĩ anh đã quên đi sự việc xảy ra vào ngày thi cuối cùng ấy. Những
chuyện có liên quan đến Hưng cô đều không quan tâm, vì vốn dĩ nó không dính líu
gì đến cô cả. Nhưng giờ muốn làm ngơ cho qua cũng chẳng được nữa rồi. Hưng không
những không quên mà còn nhớ rất rõ. Anh thích cô, cũng từ ngày hôm ấy.

Nam bước chậm rãi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà. Mưa tạnh, trả cho con
người bầu không khí ướt đẫm hơi nước. Nam biết Hưng thích mình, cô tin điều đó
là thật lòng. Chỉ là cô không nói ra và không muốn anh biết rằng cô cũng nhận ra
điều đó. Một đáp án chính xác cho lời tỏ tình của Hưng, Nam không thích Hưng.
Thật may mắn khi đám bạn của Hưng lại bày ra cái trò cá cược gì đấy, coi như cô
cám ơn chúng nó đã tạo cơ hội cho cô trả lời. Mặc dù biết đằng sau trò chơi ấy
là tấm lòng chân thành của anh nhưng cô vẫn chối từ. Với Nam bây giờ mà nói, cô
chỉ muốn dành thời gian cho việc học, yêu đương không nên dính vào, nó sẽ làm cô
phân tâm. Giảng đường đại học còn mở rộng với biết bao mối tình khác, Nam không
sợ mình ế mà chấp nhận yêu đương lúc này. Đó là lí do riêng của cô, nhưng nó lại
là cú đánh mạnh dành cho người đang đơn phương Nam thời gian qua. Hẳn là Hưng sẽ
đau lắm!

Nhìn Nam vào trong nhà xong rồi Hưng mới lặng lẽ quay đầu xe. Anh thích cô
gái ấy, tomboy cá tính và vô cùng đáng yêu. Nhưng Nam lại không hề biết một chút
gì về tình cảm của anh dành cho mình. Hưng nghĩ vậy. Chiếc xe chạy ngược chiều
rồi mất hút nơi ngã ba đầu đường. Nam bước ra sau cánh cửa sắt, lặng trông theo
bóng Hưng khuất dần. Lòng cô nổi sóng.

………

-Bơ. Dậy đi học nhanh lên. Mày ngủ như heo vậy hả? Biết mấy giờ rồi
không?

Bảo đập cửa rầm rầm khi kim giờ đã sắp sang con số 7, nằm chễm chệ trêu ghẹo
mà con em trời đánh vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Chủ nhật đã là ngày hôm qua rồi,
mà hôm nay chẳng phải ngày lễ gì, không thể có chuyện trường Phan cho nghỉ ngày
đầu tuần như thế.

-Bơ! Dậy mau. 7 giờ rồi!

Bảo la to hơn, tay anh đập cửa nhanh hơn với cường độ mạnh hơn rất nhiều. Bên
trong vẫn im thin thít không có một tiếng động nào. Bình thường chưa đến 5 giờ
Nam đã dậy chuẩn bị sách vở rồi mới xuống nhà dọn dẹp cửa tiệm xong xuôi mới đến
trường.

-Bơ! Có trong đó không vậy? Bơ, trả lời anh đi.

Ông Lâm đã sang xưởng bánh từ sớm, giao cửa hàng lại cho Bảo trông coi, một
mình anh dọn dẹp ở dưới nhà, định để cho Nam ngủ thêm chút nữa vì đêm qua anh
biết cô thức khuya học bài, hình như hôm nay có tiết kiểm tra. Không có tiếng
đáp trả, Bảo càng hoảng loạn hơn. Cô không phải đứa ham ngủ, mỗi khi anh gọi cô
là heo đều bị cô phản kháng trở lại. Nam rất ghét người khác ví mình với loài
động vật ăn tạp ngủ ngày đó.

-Bơ!! Bơ!!

Kèm theo là thanh âm đập cửa liên hồi, tay Bảo đau buốt, miệng anh gọi tên
Nam không ngừng. Sực nhớ ra chìa khóa sơ cua ông Lâm để trong hộc tủ ở dưới nhà,
Bảo chạy ù xuống vội vàng tìm kiếm. Trong lòng thầm mong cho cô không có chuyện
gì xảy ra. Tìm mãi vẫn chưa thấy chìa khóa phòng Nam ở đâu trong cái mớ bùi nhùi
toàn là sắt với sắt ấy, Bảo điên cái đầu chạy lại lên phòng cô. Định giơ tay ra
đập cửa tiếp thì cánh cửa bật mở.

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Bảo là khuôn mặt đang rất ngái ngủ của Nam, mái
tóc ngắn bù xù không theo một trật tự nào hết, đôi mắt híp lại với quầng mắt
thâm đen bên dưới, miệng ngáp một cái rõ dài. Bảo nghệch mặt ra nhìn cô rồi anh
tự động não, giả như lúc anh đang cuống cuồng lo lắng cho cô ở bên ngoài, còn cô
thì trùm chăn kín mít ngủ ngon lành trong phòng thì mọi chuyện sẽ ra sao?

-Đừng nói là mày mới ngủ dậy?

Nam ngơ ngơ cái mặt trông ngu cực kì, cô nhìn Bảo như thể tìm kiếm một lời
giải thích cho việc sáng sớm anh đập cửa phòng cô như chuẩn bị di tản tránh sóng
thần. Chỉ thấy Bảo liếc xéo mình một cái, rồi bỏ xuống nhà không nói lời nào
nữa. Bảo không hiểu sao mình lại lo lắng cho con nhóc khùng điên đó nữa. Khi
nhìn thấy Nam nguyên vẹn đứng trước mặt mình, gánh nặng trong lòng anh như trút
đi hoàn toàn.

-Á. Trời ơi! Sao Hai không kêu em dậy? Trễ học mất trời ơi!

Bảo xuống nhà nhâm nhi cốc cà phê sáng vừa pha xong, quơ lấy tờ báo ngồi đó
nhàn nhã đọc. Mặc kệ tiếng gầm rú nơi hoang dã vừa cất lên từ một sinh vật chắc
là đang sắp tuyệt chủng và nằm trong Sách Đỏ. Lát sau, Nam phóng xuống nhà, tới
chỗ kệ để giày dép, trước khi lấy đôi patin ra xỏ vào chân thì đứng buộc tà áo
dài lại một bên.

Bảo không nói gì, đặt tờ báo xuống bỏ đi lên lầu. Nam nhìn theo, việc ai nấy
làm thôi. Chắc sáng này Bảo không có tiết ở trường nên mới rãnh rỗi mà ngồi uống
cà phê sáng ở nhà. Khi cô mang giày xong cũng là lúc Bảo ăn mặc chỉnh tề thảy
cho cô c