pacman, rainbows, and roller s
Sự Lựa Chọn (Đời Học Sinh Của Badboy)

Sự Lựa Chọn (Đời Học Sinh Của Badboy)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327420

Bình chọn: 9.5.00/10/742 lượt.

ó in xuống nền gạch, bị những mảng sáng cắt lìa.

Cuối cùng thì nó lại đi làm trò này cơ đấy, sao, chối nữa đi!

-Không, không phải như thế...-Nó lẩm bẩm, lắc đầu lia lịa nhìn tôi, có cái gì như sợ hãi bừng lên trong mắt.

Được rồi, không có câu nào hay hơn để nói sao? Chối bay chối biến làm cái gì nữa?

-Tới đúng lúc đấy!-Madi ngóc đầu lên, ngó tôi, vẻ bình thản dù sắc mặt có
hơi tái đi, nói đều đều- Xem bạn tốt của cậu làm gì này!

Nó giơ cánh tay phải lên, khoe vết cắt dài và sâu vẫn đang chảy máu. Máu
dính làm tèm lem cả lên cái áo trắng học sinh của nó. Chẹp, tội chưa
kìa, X-pít chết ở xó nào rồi, sao không đến bảo vệ cho nó?

-KHÔNG PHẢI VẬY! -Cún Cún đột nhiên gào ầm lên đầy tức giận, tiếng nó vang
vọng cả cái hành lang- TỰ NÓ CẮT TAY ĐẤY! KHÔNG PHẢI TẠI TỚ!!!

Cái gì chứ, có mà điên!

-Hey, hoang tưởng cũng có giới hạn thôi!- Madi thở hắt ra, cười vẻ bó tay với Cún - Đừng tưởng ai cũng có sở thích tự làm đau mình như cậu. Đồ điên!

-Vậy hả?

Cún Cún đột nhiên đổi thái độ, phá ra cười nguy hiểm, rồi hơi cúi người
xuống nhìn Madi chằm chằm. Bóng nó đổ lên bức tường đỏ, kéo dài ra,
trông như một con quỷ. Nó trầm giọng, chất giọng lạnh như tiền khiến tôi cũng nổi da gà:

-Mày diễn giỏi lắm. Hôm nay chị sẽ cho mày một bài học!

Kinh dị quá!~

Cún Cún vung tay lên.

Madi ôm lấy đầu, co người lại.

"Pặc!"

Trước khi kịp tính toán cái vẹo gì, tôi đã thấy mình đứng sát bên cạnh Cún
Cún và tay thì giữ lấy cái tay đang giơ lên định tát Madi đó của nó tự
lúc nào.

Haizz, cuối cùng mình lại là người đi can dự vào một chuyện không đâu vào đâu của mấy con ả đàn bà.

-Đừng làm chuyện điên rồ nữa!- Tôi đẩy nhẹ vào người Cún Cún, nói bằng cái
giọng chán nản, đồng thời bước qua, đứng chắn trước mặt Madi như
kiểu...bảo vệ, lạy giời (?).

Thì tôi chả phải loại chuyên gia bảo vệ kẻ yếu gì, nhưng rốt cuộc vẫn không thích nhìn thấy một đứa yếu ớt như Madi bị bắt nạt, bởi con bạn thân
của mình. Nghe chán thật đấy.

Cún Cún không vội nói gì, hai con mắt nó mở to, bắn thẳng vào tôi tia nhìn
thảng thốt, kinh ngạc, cứ như muốn giết người bằng mắt vậy. Nhưng rất
nhanh thôi, nó nhìn đi chỗ khác, buông hai tay xuống như bất lực, lẩm
bẩm:

-Ra vậy, người cậu tin không phải là tớ.

Nó bỗng nhìn lại tôi, gập người xuống gào ầm lên:

-NHƯNG SỰ THẬT LÀ TỚ KHÔNG CÓ RẠCH TAY CẬU TA!!! HIỂU KHÔNG HẢ???

Trông nó lúc này buồn hơn bao giờ hết. Nó làm tôi thấy mình thật tệ, có cảm
giác như đang phản bội nó. Nhưng chẳng phải tôi muốn vậy đâu, là nó sai
mà. Bảo tôi đi ủng hộ một đứa làm mấy trò điên dại như nó, thôi, xin
lỗi, tôi không làm đâu.

-Về nhà đi!-Tôi đặt hai tay lên vai Cún Cún, nói đơn giản. Tôi không muốn
nhìn thấy bộ dạng này của nó, càng không muốn nhìn cái kiểu ngồi trốn
một góc hai tay ôm đầu của đứa nhóc ngốc nghếch kia.

Biết thế nào rồi đấy, cái kiểu trốn tránh của Madi thật không đỡ được. Nó
chỉ việc ngồi hụp xuống, nép sát bức tường, đưa hai tay lên ôm đầu bịt
tai, khóc lóc thảm thiết tùy hứng. Và hết. Mặc kệ thiên hạ.

Cún Cún gạt tay tôi đi, lại hét lên:

-Cậu phải tin tớ! Đúng là hôm nọ tớ có đến tìm cậu ta, nhưng con bé Subi đã
ngăn tớ lại. Còn vết thương kia không phải do tớ, vừa rồi tớ chả làm gì
cậu ta cả, là tự nó gọi tớ ra đây, tự rạch tay rồi cậu xuất hiện! Đừng
có...

-Được rồi!- Tôi cắt lời nó, phẩy tay -Tớ không muốn nghe nữa. Cậu về đi!

Đừng cố cứu vãn một chuyện đã rõ ràng như thế nữa. Đây không phải phim Hàn Xẻng, okay?

Cún Cún im bặt, lại nhìn tôi bằng ánh mắt trân trối kia. Muốn gì nữa đây?

-Được...được lắm!- Mãi nó mới nói, giọng run run- Cậu tin nó...thay vì tin tớ. Tớ hận cậu!

Nó quay ngoắt người, bỏ đi. Tiếng gót giày nện xuống sàn gạch nghe chói
tai như trâu gõ móng ngoài đồng. Ê, "hận" cái gì chứ? Bị điên vừa thôi!

Tôi quay lại nhìn Madi. Nó vẫn im lặng, giữ nguyên cái kiểu ngồi bất trị
kia. Đừng có khóc lóc gì cả nhá, anh chưa có làm gì cả nhá!

Tôi thấy máu từ miệng vết thương vẫn chảy ra, dính lên tóc nó. Tự dưng thấy ghét phải nhìn cái cảnh này.

-Này...

Tôi lên tiếng, định lay nhẹ người nó nhưng nghĩ nó sẽ lại khóc ầm lên như hôm nọ nên thôi.

-Hờ, xong rồi hả?

Madi bỏ hai tay xuống khỏi đầu, đứng thẳng người lên, nhìn tôi, hai mắt ráo hoảnh.

Cái giọng này, không phải của Madi mà tôi biết, nghe gai gai, thật dễ ghét.

-Đau chết được, - Nó lôi trong túi ra con dao hồi trước tôi tặng, điềm nhiên nói-...tự rạch tay mình ấy.

Kết thúc câu đó, nó ngước nhìn tôi, nhoẻn miệng cười vui vẻ, đôi mắt hơi híp lại, lấp lánh như vừa thắng một trò cá cược.

Ế, thế là thế nào? Tôi đứng tròn mắt ngó nó lôi cuộn băng đã chuẩn bị sẵn ra quấn quanh chỗ bị thương.

-Ấy chết, "bạn" đừng nhìn "mình" bằng ánh mắt đó!- Nó bỗng giơ tay lên che
mặt, điệu bộ giống như