sống rất hạnh phúc.
Lần kiểm tra này khiến cô bạn thực sự thoải mái, cô vào phòng nằm lên
giường, xin lỗi: “Mình có thể phải ngủ một lát. Hai người đừng đi được
không? Hãy ở bên mình!”
Nhìn thấy chúng tôi gật đầu, cô bạn yên
tâm nhắm mắt. Tôi giúp bạn kéo rèm cửa, đắp chăn, sau đó kéo George nhẹ
nhàng ra ngoài phòng khách.
Ngồi trên sofa, chúng tôi đều ngẫm nghĩ.
Rất lâu sau, George mới khẽ nói: “Trong trường hợp này, họ xử lý như thế nào?”
Tôi nghĩ: “Thường thì sẽ đi phá! Họ vẫn là sinh viên, lại chưa kết hôn,
chưa có đủ thu nhập để chăm lo cho một sinh linh chào đời.”
Sắc
mặt của George biến sắc, anh nói lớn: “Bỏ sao? Điều này quyết định sống
chết của một mạng người? Tuy nó vẫn còn nhỏ, rất nhỏ nhưng nó là một
sinh mạng, nó cũng muổn cố gắng đến thế giới này! Mỗi sinh mạng đều đáng tôn trọng! Người Trung Quốc các cậu... thật quá tàn nhẫn rồi!”
Tôi cố gắng ra hiệu cho anh nhỏ tiếng. Anh ý thức được sự thất lễ của mình, cúi đầu không nói.
Không biết bao lâu sau, anh lại không nhịn được ngẩng đầu lên nói khẽ: “Cậu
xem, họ rất yêu nhau, rất hạnh phúc, đứa bé này là kết tinh của hạnh
phúc, là món quà Thượng đế tặng họ, họ không nên từ chối. Những khó khăn mà cậu nói đều có thể khắc phục! Nếu họ cần giúp đỡ, mình sẽ giúp.”
Tôi chặn tay anh, khẽ nói: “George, người Trung Quốc chúng mình không lạnh
lùng vô tình như các cậu nghĩ đâu. Tin mình đi, họ sẽ có sự lựa chọn của họ. Lựa chọn này sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời họ, rất nhiều sự tình sẽ
vì thế mà thay đổi, do đó mình nghĩ dù họ lựa chọn thế nào, bọn mình nên tôn trọng, đúng không?”
Hàn Văn Hinh ngủ một mạch đến hơn 7h tối mới tỉnh dậy, chúng tôi lại cùng cậu ta đi ăn cơm.
Trên bàn cơm thấy cô bạn ăn không ngon miệng. George phát huy khả năng biểu
diễn của anh ta. Liên tục nói chuyện đùa, trêu chọc, kể chuyện vui khi
anh học đại học ở Mỹ, vừa mới mẻ vừa thú vị, khiến Hàn Văn Hinh cũng bật cười, tôi ở bên cạnh gắp đồ ăn cho bạn. Bữa cơm tối vui vẻ đến hơn 9h
tối mới kết thúc, Hàn Văn Hinh vô tình cũng ăn không ít đồ ăn.
Sau bữa cơm, chúng tôi đưa Hàn Văn Hinh về nhà. Ngồi ở phòng khách xem tivi một lát, George đứng dậy cáo từ, Hàn Văn Hinh giữ tôi, muốn tôi ở bên
cô ấy một tối, tôi đồng ý, còn George về một mình.
3.
Lúc
này mới phát hiện lúc trưa đi vội nên quên mang điện thoại, muốn mượn
điện thoại Hàn Văn Hinh gọi cho Vũ Văn Hạo, lại nhớ ra cô bạn chưa biết
việc chúng tôi đã làm lành, nên không gọi nữa.
Chúng tôi lại ngủ với nhau như khi còn trong ký túc xá, dường như thức cả đêm tâm sự.
“Khả Khả, chiều cậu và George nói chuyện trong phòng khách, mình đều nghe
thấy. George nói rất có lý, mới đầu, tuy mình vừa lo lắng vừa sợ hãi
nhưng sau khi kiểm tra mình lại hiểu ra đưa bé này là do mình và Khang
Minh Huân cùng nhau tạo ra, ba người là một, hoặc chính vì có đứa bé
này, mình cảm thấy mình và Khang Minh Huân càng gần nhau hơn.”
Tôi nghe xong rất cảm động: “Văn Văn, ý của cậu muốn giữ đứa bé à?”
“Điều này đương nhiên phải bàn bạc với Khang Minh Huân, cậu biết nếu thực sư
muốn giữ đứa bé còn phải đối diện với rất nhiều vấn đề.”
Tôi cảm
động ôm bạn: “Quá tốt rồi, Văn Văn, cậu sắp làm mẹ, mình sắp làm dì! Cậu yên tâm, có việc gì mình nhất định sẽ giúp cậu, không từ chối! Còn có
George, còn có...”
“Còn có ai?”
Chút nữa buột miệng nói
tên Vũ Văn Hạo, nghĩ một lúc nói: “Đương nhiên là bạn học cùng lớp, ai
bảo lớp chúng mình đoàn kết đến vậy! Đúng rồi, cho mình mượn điện thoại, mình phải báo tin vui này cho George, anh ta nhất định vui chết thôi!”
Trong bóng tối, Hàn Văn Hinh đưa điện thoại cho tôi: “Lần đầu tiên gặp
George, còn cảm thấy anh chàng này ỷ vào vẻ đẹp trai của mình, ra bộ
ngạo mạn, không ngờ sau vài lần tiếp xúc phát hiện ra anh ta lại tinh tế và quan tâm đến vậy, đúng là hiếm thấy! Khả Khả, cậu phải nắm chắc cơ
hội đấy!”
“Cơ hội gì. Người ta còn có vài bạn gái ở Mỹ.” Tôi vừa gửi tin nhắn vừa nói.
Sáng ngày hôm sau, chúng tôi còn chưa kịp thức dậy, đã nghe thấy tiếng gõ cửa cộc cộc, là của George.
Anh ta cầm hai bát cháo to và một cốc nước ép cam tươi lớn: “Mau dậy ăn
sáng nào. Lát nữa còn phải lên lớp! Cậu xem mình mua nước cam tươi, lúc
lên lớp nếu buồn nôn thì uổng một ngụm, nhất định sẽ dễ chịu.”
Hàn Văn Hinh nháy mắt với tôi, như muốn nói: Cậu xem mình nói đúng không, đúng là tinh tế và quan tâm.
Chúng tôi ăn sáng rồi kéo nhau lên giảng đường. Hôm nay, George rất quan tâm
đến Hàn Văn Hinh, khi qua đường dùng thân hình cao lớn chắn bên phải để
bảo vệ cô bạn. Trong giảng đường rộng lớn, ba người bọn tôi ngồi thành
một hàng. Giáo sư Lưu vẫn chưa đến, George lại phát huy sở trường, kể
cho chúng tôi nghe những câu chuyện truyền kỳ ở Mỹ, khiến chúng tôi cười như nắc nẻ.
Đột nhiên, không khí trong giảng đường thay đổi.
Ngẩng đầu lên nhìn, Vũ Văn Hạo không biết từ khi nào đã đứng trên bục
giảng, nghiêm mặt nhìn
