cho em, chiếc giường anh đã từng nhớ em và từng có em, Ninh Khả,
ngày mai chúng sẽ bị bán hết, tất cả những thứ anh chuẩn bị cho em,
những thứ em không cần, cả chiếc bàn ăn cơm, anh đều bán cho chủ nhà.
Anh không ở nhà này nữa. Ninh Khả, anh sắp có nhà rồi! Ninh Khả, Ninh
Khả, anh...”
Nói đến đây anh nghẹn lời, nước mắt tôi cũng rơi
xuống. Tôi muốn nói với anh: “Xin lỗi, anh hãy đợi em, em sẽ quay về bên anh ngay lập tức, em sẽ không rời xa anh nữa.” Nhưng tôi lại không nói
ra lời.
Trong lúc im lặng, tôi nghe anh nói: “Ninh Khả, anh muốn
nói với em, tạm biệt em!” Nói xong liền ngắt điện thoại, trong điện
thoại chỉ còn lại tiếng tút.
Trái tim trống rỗng, tôi lật đi lật lại, cả đêm không ngủ.
Ngày hôm sau miễn cưỡng bò dậy, đang rửa mặt điện thoại lại vang lên. Trong
buổi sớm yên tĩnh, tiếng điện thoại gấp rút khiến tôi lo lắng.
Nghe điện, tôi vẫn chưa kịp nói gì, đầu kia là giọng nói lo lắng của Văn
Hinh: “Khả Khả, mình đang ở trong viện! Mình vừa thấy Văn Hạo và Liễu My gửi thiệp mời, Khả Khả, họ sắp kết hôn rồi.”
Tôi toàn thân mềm
nhũn, thế giới trước mắt dường như xoay chuyển, tôi nghe được tiếng điện thoại va mạnh xuống đất, rất rõ. Ý thức cuối cùng của tôi là: Trời ạ,
tôi sao có thể bị ngất đi.
Khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang
nằm trên giường, trên người đắp chăn mỏng, bên giường còn có bình treo,
bên kia là George đang ngồi đó nắm tay tôi, đang thờ thẫn.
“George!” Tôi khẽ gọi, muốn cậu ta biết tôi đã tỉnh.
George vội quay đâu lại hỏi: “Tỉnh rồi sao? Muốn uống nước không?”
Tôi gật gật đầu. George cầm cốc nước trên đầu giường: “Nước này đã lạnh rồi, mình xuống tầng rót cốc mới.”
Tôi mới từ từ nghĩ lại, sáng nay ngất đi, tôi ngất vì tin Văn Hạo sắp kết
hôn mà Văn Hinh thông báo. Hóa ra “tạm biệt” mà hôm qua anh nói là ý
này, chả trách anh trả nhà cho chủ nhà, chả trách anh bán hết tất cả đồ
đạc.
Nghĩ đến đây, nước mắt lại rơi xuống.
Lúc này, George cẩn thận bưng nước đến bên giường, tôi nhào vào lòng cậu ta, vừa khóc
vừa nói: “George, anh ấy sắp kết hôn ròi! Anh ấy không cần mình nữa
rồi!”
“Mình biết, mình đều biềt rồi.”
Tôi vẫn khóc: “Tại
sao vậy, tại sao mình không ngoan ngoãn làm nghiên cứu sinh, ở lại
trường? Tại sao mình không nghe theo sự sắp xếp của anh ấy? Tại sao anh
ấy vội vàng kết hôn như vậy? Mình có thể mượn tiền bố mẹ mua nhà, bọn
mình không cần đợi trường phân mà! Anh ấy không biết mình yêu anh ấy thế nào sao? Dù năm nay bọn mình toàn cãi nhau, nhưng mình vẫn yêu anh ấy!
Lẽ nào anh ấy lại không biết?”
Khóc đến nỗi tiếng khản cả đi, George chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, nói một câu: “Mình biết, phải, mình biết!''
Sau đó George vỗ về tôi, tôi uống nửa cốc nước rồi lại ngủ. Tôi mãi mãi mất anh rồi, vì tối qua anh đã tạm biệt tôi.
7.
Về sau George nói với tôi, sáng cậu ấy gọi tôi đi làm, bị giáo huấn nên gõ vào cửa nhưng không thấy hồi đáp, liền lo lắng phá khóa cửa, bước vào
phát hiện tôi ngã ra phòng tắm, điện thoại rơi xuống đất. Cậu ta nhất
thời không nhớ ra điện thoại cấp cứu trong nước, chỉ còn cách gọi điện
cầu cứu đạo diễn, đạo diễn liền đưa bác sỹ đến kiểm tra, phát hiện tôi
chỉ vì huyết áp hơi thấp, cộng với làm việc quá sức. Để tránh phải nhập
viện dẫn đến tin tức không hay nên để bác sỹ truyền nước cho tôi tại
nhà.
“Ban ngày cậu làm việc, tối viết luận văn, như vậy sẽ mệt!
Bình thường cậu ăn rất được, lại rất biết chăm sóc người khác, sao cả
bản thân mình cũng không chăm sóc tốt chứ? Nói xong George đưa cho tôi
một bát cháo táo tàu.
Tôi cảm động: “Cậu tự nấu phải không?”
Cậu ta lắc đầu, ngại ngùng nói: “Mình không biết nấu, là Ngô Thẩm nấu, mau ăn đi, nguội thì không tốt đâu,”
“Ngô Thẩm là ai?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Không phải đã nói sẽ mời người làm thêm sao? Hôm nay mới đến, nghe nói cậu bị bệnh nên nấu sẵn cháo! Người đó nấu ăn rất giỏi, sau này bọn mình sung
sướng rồi.” George đắc ý nói.
“Thật không? Vậy cậu đi mua móng giò về đi, mình muốn ăn móng giò kho Tàu.”
“Cậu? Cậu không phải ngủ mê mệt sao? Đạo diễn nói phim sắp chiếu rồi, cậu
phải cùng mình bước lên thảm đỏ, béo phì sao có thể mặc lễ phục.”
“Đi hay không?” Tôi uy hiếp.
“Đi đi, mắt cậu thật đáng sợ!” George nhảy lên rồi đi ra. Lần này giống như hồi sinh từ cõi chết.
Sau khi rút ống truyền nước trên tay ra, tôi tự nhủ quá khứ sẽ không còn
quay lại, người đó dù tôi có yêu, anh ta cũng đã lựa chọn, vậy chỉ có
thể chúc anh hạnh phúc!
Tối đó, Bắc Kinh đổ mưa. Tôi đứng trước
cửa sổ, nhìn những chiếc lá rụng trên mặt đất bám sát trên mặt đất, thật lạnh, chúng cũng muốn bám vào mặt đất để giữ ấm. Mùa đông ở Bắc Kinh
đến rồi.
Tôi bật lò sưởi dưới phòng khách, bày đồ ăn mà Ngô Thẩm
chuẩn bị lên bàn. Ở đây không những có món mà tôi yêu cầu là món móng
giò kho Tàu hấp dẫn còn có món canh cá chép và cà rốt dành cho người
thiếu máu như tôi. Cà rốt hầm thịt bò