túi tất trong tay cười, “Cũng được, dù sao chỉ là chuyện bằng đôi tất thôi mà, thừa một ngón chân cũng đừng đến tìm tớ đấy.”. Á Quân trợn mắt, “Không biết trong hai đứa đứa nào tính toán hơn nhỉ!”
“Phải rồi, cái này là cậu đặt, hôm nay cửa hàng đã chuyển
phát nhanh tới rồi, cầm lấy!” Á Quân như chợt nhớ ra điều gì lôi từ
trong ngăn kéo ra một cái hộp đóng gói rất tinh xảo dễ thương. “Nhanh
thế à?” Vi Tinh mừng rỡ đón lấy, lật qua lật lại xem mãi, vừa xem vừa
cười khà khà, chỉnh lại đôi mắt trợn tròn trên đôi tất, “Nói xem cậu
định tặng ai hả?”. Vi Tinh cười rõ gian xảo: “Bí mật!”, “Amen!” Á Quân
vẽ hình chữ thập lên cái hộp.
Hai người nói nói cười cười thoắt
cái đã hết giờ làm, Á Quân lập tức xách túi chạy biến, Vi Tinh đành một
mình ngồi xe buýt về nhà.
Vừa tới dưới khu nhà, Vi Tinh đã trông
thấy bố già đang xách hai chai bia về phía cổng. Nhất thời nảy ra ý định trêu chọc, Vi Tinh nhanh chân nấp vào bên cổng, chuẩn bị hù bố già một
cái.
Nhưng ông Vi chưa đi đến gần, thì đã bị bàn cờ ven đường thu hút, vội xán lại xem. Vi Tinh trợn mắt định bỏ về, bố già chỉ cần thấy
đánh cờ là thôi không có đi đâu nữa, không đợi nữa, ngoài này lạnh chết
đi được. Đang nghĩ có nên ra chào một câu rồi lên nhà, đã nghe tiếng bố
già chuyện oang oang, “Lão Trương, mấy bữa nay trời lạnh gớm nhỉ!”, “Chứ sao nữa, ông cũng không đội cái mũ vào, dễ trúng gió lắm đấy, có tuổi
cả rồi, không cẩn thận không được đâu!”
Vi Tinh thò đầu ra nhìn
bố mình, quả nhiên, ông Vi đang sờ mái tóc khiến ông tự hào, gần như
không có lấy một sợi tóc bạc của mình, cực kỳ đắc ý, lớn tiếng, “Không
cần, không cần đâu, tóc vẫn dầy mà, đội mũ làm gì chứ!”. Một ông có vẻ
không thân với ông Vi lắm nhìn một lượt mái tóc đen bóng của ông, bỗng
phá lên cười, “Ông anh à, tóc giả của anh có dầy đến đâu, cũng không thể đội thay mũ được!”
“Tinh Tinh!” điện thoại báo có tin nhắn, Mễ
Dương bận luống cuống chân tay lấy ra xem, lập tức mặt mày rạng rỡ nhắn
lại. Chu Lượng bên cạnh nói như đau răng: “Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là cô nàng nóng hổi nhà cậu chứ gì!” Chị Trương cười trêu theo, từ vụ Vi Tinh rêu rao cho đồn trưởng Ngưu ăn nóng hổi lần trước, đám cảnh
sát liền gọi cô là cô nàng nóng hổi, mà hai người này cũng nóng hổi
thật, khiến toàn bộ anh em “lính phòng không” trong đội ghê hết cả răng. “Ngưỡng mộ hả? Cậu cũng tìm lấy một cô đi!”, “Haizz…” Chu Lượng thở
dài, “Tớ đây một lòng hướng về trăng thanh, cớ làm sao trăng thanh lại
chiếu rọi cống rãnh cơ chứ!”
“Ô, tiểu tử cậu hôm nay sao tự nhiên lại nổi hứng nghệ sỹ thế?” Mễ Dương nhắn tin xong bèn tiếp lời. Chu
Lượng trợn mắt nhìn anh, mỉa mai: “Bài văn của cậu viết xong rồi hả?”.
Đám cảnh sát xung quanh cười ồ. Mọi người đều biết, có lần, mọi người
làm thêm xong cùng đi ăn cơm, tin nhắn Mễ Dương nhắn lại cho Vi Tinh bị
Chu Lượng trông thấy, lại phải gửi một phát sáu tin nhắn mới hết. Mọi
người đều thắc mắc lấy đâu ra lắm thứ để nói thế, mà hai người họ cũng
quen nhau hơn hai chục năm rồi, có bao nhiêu chuyện chắc cũng phải nói
hết rồi chứ?!
Chị Trương cũng cười nói: “Mễ Dương, hai đứa tình
cảm khăng khít thế rồi, định bao giờ cho đại tỷ ăn kẹo hỷ đây?”. Mễ
Dương cười khì khì, còn chưa kịp trả lời, điện thoại lại reo. Mễ Dương
cười hề hề cúi đầu xem, nụ cười vụt tắt, cứ cầm điện thoại ngây ra mất
một lúc, mới chau mày nhắn lại mấy chữ. Chị Trương có phần khó hiểu, bèn hỏi Chu Lượng: “Bán tiên à, cậu nói xem lần này lại ai nữa thế?” Chu
Lượng bỗng chốc chẳng còn tâm trạng đâu mà đùa với cợt, lẩm bẩm buông
câu: “Trăng thanh sao cứ phải chiếu vào cống rãnh mới được chứ?”
Chị Trương nghe không hiểu, Mễ Dương nghe hiểu song không đáp lời. Liêu Mỹ
ngày nào cũng nhắn tin, thỉnh thoảng còn gọi điện, anh thích xem gì,
chơi gì, cũng không hiểu cô làm sao mà biết được, rồi rất khéo léo gợi
chuyện để nói với anh. Mễ Dương buộc phải thừa nhận, nếu Liêu Mỹ muốn
lấy lòng ai, thì thật sự người bình thường không ai có thể thoát được,
cô thông minh, nhạy bén, sở thích đa dạng, dường như anh cần gì, cô đều
đáp ứng được.
Chỉ tiếc, người cô gặp là anh, khoan nói chuyện bố
mẹ cô có mối quan hệ phức tạp với bố mẹ anh, riêng những biểu hiện trước đây của Liêu Mỹ, cũng khiến Mễ Dương phải kiêng dè. Tuy nghe bố kể
chuyện thời thơ ấu bất hạnh của Liêu Mỹ và việc cô đã nỗ lực như thế nào để có được địa vị như ngày hôm nay, Mễ Dương vừa thông cảm lại cũng rất khâm phục cô, nhưng điều đó cách cái gọi là yêu mến vẫn còn xa lắm,
cùng lắm chỉ làm bạn bình thường mà thôi.
Nhưng bất chấp Mễ Dương ám thị thậm chí thể hiện rõ ràng thế nào, Liêu Mỹ đều rất tự nhiên thể
hiện chúng ta chỉ là bạn thôi, nhưng thích làm thế nào thì vẫn cứ làm,
Mễ Dương trong chốc lát thật sự cũng chưa nghĩ ra được ý gì hay. Cho nên mới nói con gái có nội tâm “linh hoạt” quá anh trước nay vẫn kính chi
viễn chi, vốn là thế mà, anh muốn sống hay là muốn đấu trí chứ? Đến Điêu Đức Nhất còn không dám lấy A Khánh Tẩu, mà chọn lấy Hồ Truyền Khôip[6'>
phổi bò cơ mà.
[6'>