n Tử, có gì từ từ
nói, đừng ngang ngược như thế, vả lại một quả phụ như Hà Ninh có thể so
với khuê nữ thanh tân như Vi Tinh không?” Phì Tam Nhi định đứng ra hòa
giải, nhưng vừa dứt lời thì cả Giang Sơn và Mễ Dương đều trừng mắt nhìn
hắn tức tối. “Không biết ăn nói thì ngậm miệng lại, anh ra đây giúp tôi
cái.” Tiểu Lâm phụ trách lên món ăn lướt nhìn Phì Tam Nhi một cái, quay
người bước đi, Phì Tam Nhi vội tót lên theo. Mễ Dương và Giang Sơn tâm
sự ngổn ngang thấy rõ hai người họ có gì khác lạ, song chẳng có tâm
trạng nào mà truy cứu.
“Sơn Tử, đáng lẽ những điều này tớ không
nên nói với cậu, nhưng cậu là người anh em của tớ, tớ vẫn luôn coi cậu
và cậu béo như anh em ruột, cậu biết không?” Giang Sơn mắt đỏ lừ nói:
“Đương nhiên!”. Mễ Dương cau mày nghĩ một lúc lâu, cuối cùng vẫn nói ra: “Tớ nghi ngờ vụ án của Hà Ninh không phải do vô ý, mà là có mưu tính từ trước.”
“Rầm!” Sơn Tử nện cái cốc xuống mặt bàn, nhìn trân trối
Mễ Dương: “Cậu có ý gì?” “Tớ đã điều tra rồi, Hoàng Phi từng đến kiểm
tra tại bệnh viện nơi Hà Ninh làm thuê, bệnh viện đó quản lý rất lộn
xộn, giấy xét nghiệm mất rồi, không cánh mà bay, hôm đó có người thấy Hà Ninh quay lại bệnh viện, nhưng lời khai của cô ấy lại là đi trộm ê-te,
nói cô ấy căn bản không biết Hoàng Phi làm kiểm tra sức khỏe gì hết.” Mễ Dương không hề sợ sệt nhìn lại Giang Sơn.
“Thế thì sao, chuyện
đó thì chứng minh được điều gì?” Tiếng Giang Sơn như phát ra từ cổ họng. “Không thể chứng minh được gì, song Hà Ninh trước đó từng làm hộ lý cho một bệnh viện, chính là người lâm trọng bệnh về chức năng gan, rất có
khả năng cô ấy biết hậu quả của việc sử dụng ê-te đối với người bệnh
gan, đương nhiên rồi, cô ấy kiên quyết nói là mình không biết.” Mễ Dương nhếch mép cười.
“Đại Mễ, cậu là cảnh sát, tớ hiểu, nhưng nghi
ngờ không phải là chứng cứ, càng không phải là tội danh.” Một lúc sau,
Giang Sơn mới khẽ lên tiếng. “Đúng, đương nhiên là tớ biết, nhưng tớ vẫn thấy nghi ngờ. Đinh Tử nói trước khi bọn họ tới nơi, Hà Ninh đã đốt thứ gì đó, song cô ấy không thừa nhận, điểm đáng ngờ rất nhiều, nhưng không có chứng cứ, có điều tớ vẫn giữ mối nghi ngờ của tớ.” Mễ Dương nói.
Giang Sơn nhìn anh hồi lâu, gật đầu, “Tớ cũng giữ niềm tin của tớ, tớ tin cô
ấy.” “Tin cô ấy không phải là cố ý.”. Mễ Dương hừ một tiếng. Giang Sơn
đứng dậy, không trả lời câu hỏi của Mễ Dương, chỉ nói một câu: “Tớ tin
vào tình cảm cô ấy dành cho tớ, và cả tình cảm dành cho đứa con nữa, cô
ấy có nỗi khổ tâm của mình!” Giang Sơn ngửa cổ dốc cạn chỗ bia còn lại,
“Đại Mễ, cảm ơn cậu, tớ hiểu rồi, cậu yên tâm!” Nói xong, Giang Sơn quay người sải bước rời đi.
Mễ Dương chỉ muốn cho mình cái bạt tai,
cái cảm giác đối diện với nỗi đau khổ của bạn bè mà mình lại không thể
làm gì giúp được khiến anh vô cùng khó chịu. Phì Tam Nhi nhìn theo hướng Giang Sơn rời đi thở dài, trở về chỗ ngồi, chẳng nói chẳng rằng, rót
đầy cốc, hai người uống trong im lặng.
Tối đó Mễ Dương uống say,
cứ ôm chặt Vi Tinh không chịu rời, sống chết không chịu về nhà. Làm bà
Mễ sang lôi anh về tức gần chết, cuối cùng là ông Mễ đành đưa bà Mễ về.
Vợ chồng ông bà Vi không nói năng gì, vì hôm Vi Tinh bị thương, Mễ Dương đã nói rõ với họ, định “Mùng 1 tháng 10”[4'> sẽ lo chuyện với Vi Tinh.
Bà Vi giúp đóng cửa phòng, rồi cùng ông Vi lặng lẽ trở về phòng mình.
[4'>. Quốc khánh Trung Quốc.
Vi Tinh tựa vào đầu giường, Mễ Dương ôm eo cô, lẩm bẩm gì đó, lúc rõ lúc
không, Vi Tinh chỉ dịu giọng đáp lại, căn bản không biết nói những gì,
cứ thế, cho đến khi hai người chìm dần vào giấc ngủ…
Ngày 8 tháng 8 năm 2008.
Đúng là một ngày tốt lành, Thế vận hội Olympic khai mạc, cả nước đón mừng,
dù rằng tiết trời hôm đó nóng rực như xông hơi, nhưng vẫn không ngăn
được nụ cười và niềm mong mỏi thiết tha của mọi người.
“Vi Tinh,
chỗ này có ô che nắng, cậu đợi một chút nhé, tớ đi tìm giúp cậu.” Chu
Lượng nhiệt tình nhường chỗ cho Vi Tinh, “Cảm ơn cậu.” Vi Tinh cũng tươi cười rạng rỡ. Vì Thế vận hội, Mễ Dương và một số đồng nghiệp được điều
đền duy trì trật tự trị an ở xung quanh sân vận động tổ chim, lệnh điều
động anh trở về đội hình sự cũng đã có, song Mễ Dương vẫn nhất quyết đòi cùng anh em trong đồn công an đường trại gà thực hiện nốt nhiệm vụ cuối cùng rồi mới đi.
Ban đầu Vi Tinh định ăn dưa hấu, ngồi điều hòa
mát lạnh ở nhà xem lễ khai mạc, thì bị Mễ Dương gọi điện triệu tới. Do
rất nhiều nơi cấm đường, xuống tàu điện ngầm xong, cô gần như là đi bộ
tới, lỗ chân lông loang loáng mồ hôi, cứ như là thịt ba chỉ trên vỉ
nướng vậy. Từ đây vào trong là phải có giấy thông hành, Vi Tinh không
vào được, đành ngóng theo sân vận động tổ chim, Thủy lập phương[5'> và
tháp Linh Lung[6'> lung linh ánh sáng giữa bầu trời đêm ở phía xa xa,
xuýt xoa, và chờ đợi. Người đi ngang qua ai nấy mặt tươi như hoa, chốc
chốc lại có người cầm máy ảnh và máy quay lên chụp ảnh, quay phim, tuy
không được vào sân vận động xem lễ khai mạc, song được đến gần thế này
cũng tốt lắm rồi.
[5'>. Trung tâ
