XtGem Forum catalog
Trai Thừa Gái Ế

Trai Thừa Gái Ế

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329580

Bình chọn: 9.5.00/10/958 lượt.

thuyết. Lương Tranh tiễn Ngải Lựu Lựu đến tận cửa nhà, đang chuẩn bị quay người bỏ đi thì Ngải Lựu Lựu hỏi anh có muốn vào trong
nhà ngồi chút không. Lương Tranh không muốn vào, nhưng chẳng hiểu sao
chân lại bước qua cửa. Lương Tranh ngồi trong phòng khách, đưa mắt nhìn
quanh phòng dò xét, phát hiện căn hộ của Ngải Lựu Lựu có hai phòng ngủ
một phòng khách, bố cục cũng na ná như căn hộ của mình, chỉ khác hướng.

Ngải Lựu Lựu rửa tay xong liền đi ra, nói: "Sao mặt anh gi¬an thế hả?"

"Thế mà cô còn dẫn tôi về nhà à? Lòng dạ cô xấu xa thật đấy!"

Ngải Lựu Lựu không ngờ đầu óc Lương Tranh lại hoạt động nhanh thế, nhất thời không biết phản bác thế nào, mặt đỏ bừng lên. Cô vội vàng xách túi đồ
mới mua vào trong phòng để tránh bị đối phương nhìn thấy khuôn mặt đỏ
bừng vì bối rối của mình lúc này, bụng thầm nhủ: Người này sao còn chưa
đi nhỉ, chẳng nhẽ định đợi mình nấu cơm cho anh ta ăn chắc? Thôi cứ để
anh ta ngồi đấy đã, sau tùy cơ ứng biến.

Bụng của Lương Tranh réo ùng ục. Cũng may không bị Ngải Lựu Lựu nghe thấy. Lương Tranh có ngồi
thừ ra đấy cũng chẳng được việc gì, anh nghĩ mình nên ra về. Anh định
gọi Ngải Lựu Lựu cùng ra ngoài ăn cơm nhưng thấy không thích hợp lắm.
Vốn dĩ đã bị cô ta làm mất toi món tiền lớn rồi, đến nhà cô ta thậm chí
còn chẳng được uống một ngụm nước, ấy thế mà còn muốn mời cô ta đi ăn,
thật đúng là đầu đất! Anh không muốn có thêm bất kì dây dưa gì với cô
ngốc này nữa, tình cờ đụng độ cô ta chắc cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, Lương Tranh tự nhắc mình tuyệt đối không được quên nỗi đau cũ.

"Tôi đi trước đây, bạn tôi đang đợi!", Lương Tranh nói vọng vào cánh cửa đang khép hờ.

Ngải Lựu Lựu đang đứng soi gương trong phòng vội vàng đi ra: "Ok, cảm ơn anh nhé!"

"Đừng khách sáo, cứ coi như chúng ta là bạn bè... à quên, người quen cũ là
được rồi!", Lương Tranh vừa đi vừa cười bối rối, suýt chút nữa thì đập
vào cánh cửa.

"Vậy tôi không tiễn nữa!", Ngải Lựu Lựu sải bước theo Lương Tranh, định đóng cửa lại.

"Thực ra... Cô không đeo kính trông đẹp hơn nhiều đấy!"

Lương Tranh ném lại một câu nói đầy tình tứ rồi bỏ chạy, sau đó anh lại quay
ngược lại, hóa ra là vì đi nhầm hướng. Ngải Lựu Lựu cười thầm và đóng
cửa lại, bụng chửi thầm: Đàn ông gì mà gà thế, mình vừa tiện miệng mời
vào đã vào luôn, lại còn ngồi lì không muốn đi nữa chứ. Tôi chẳng qua vì không xách nổi đồ nên mới phải nhờ đến anh, đúng là tưởng bở! Còn cả
cái kính nữa, tôi có đeo hay không đều xinh hết...

***

Lương Tranh vừa ăn hết một bát mì cay thì Trình Triệu phú đã gọi đến, nói mấy anh em lâu lắm không gặp, rủ nhau tụ tập một bữa. Lương Tranh nói tụ
tập thì tụ tập, hỏi Trình Triệu phú đã nói với Ngô Hiểu Quân chưa? Trình Triệu phú cười ranh mãnh, nói hắn đang ngồi bên cạnh rồi. Đầu dây bên
kia vang lên tiếng hô hào của Ngô Hiểu Quân: "Chọc bi¬da thôi!"

Nửa tiếng sau, Trình Triệu phú lái một chiếc xe Huyn¬dai màu xám bạc đến.
Ngồi ở ghế trước là Ngô Hiểu Quân đang vô cùng phấn khích, liến thoắng
gọi Lương Tranh lên xe, sau đó hô hào cả bọn đi đánh bi¬da.

"Mượn hay thuê thế?", Lương Tranh lên xe xong liền hỏi Trình Triệu phú.

Trình Triệu phú nhìn Lương Tranh qua gương chiếu hậu, giọng vô cùng bất mãn:
"Người anh em thật biết làm người khác tổn thương, sao cậu không nói là
tôi đi ăn trộm cho nhanh?"

"Tôi cũng nghĩ là ăn trộm đấy, đúng là chuyện lạ!"

"Xí! Đừng có tỏ vẻ hận đời thế chứ? Chẳng qua chỉ là đi xem mặt thất bại
thôi mà!", Trình Triệu phú nghe Lương Tranh tỏ vẻ phớt lờ chuyện mình
mới mua xe, nên có hơi nóng vội, nói mà không lựa lời.

Ngô Hiểu
Quân nghe thế liền cười đắc chí. Lương Tranh lại nhớ đến chuyện xúi quẩy hôm ở quán rượu, máu nóng liền bốc lên đầu: "Ai nói là thất bại, có đến tận mấy cô xinh đẹp chờ tôi lựa chọn. Cậu đừng có nghĩ là tôi nóng vội
kết hôn nhé, tôi chẳng qua chỉ muốn xem xem đám gái ế ấy rốt cuộc định
chơi trò gì. Hơn nữa anh Quân của chúng ta mấy chục năm vẫn sống như
vậy, anh ấy không vội thì tôi vội cái gì?" 

Trình Triệu phú cười gi¬an xảo, Lương Tranh cũng cười theo.

Ngô Hiểu Quân biết họ đang cười cái gì nên không cười mà hậm hực nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe dừng lại ở một quán ăn trên đường. Lương Tranh vừa xuống xe đã nhìn
thấy Ngũ Sảnh Sảnh ăn mặc cực kì gợi cảm đi cùng với một anh chàng đẹp
trai từ trong nhà hàng đi ra, hai người bước vào một chiếc 07 Au¬di màu
đen bóng. Trình Triệu phú gầy như que tăm, quay quay chùm chìa khóa xe
trên tay, đánh mắt nhìn theo hướng nhìn của Lương Tranh: "Anh cũng quen
họ à?"

"Có hóa thành tro tôi cũng nhận ra, chúng tôi cùng chơi
xúc xắc trong quán rượu, chính là cái cô cùng đi với cô Ngải Lựu Lựu lần đó đấy!"

"Người đàn ông ấy là phó tổng giám đốc của công ty
chúng tôi, thiếu gia con nhà giàu, đào hoa vô cùng, có cái gì tốt đẹp
đều rơi vào tay thằng cha này hết. Cô đó là một trong ba gái ế hoa khôi
của phòng tài vụ, biệt danh Hoa Trong nước, tên Ngũ Sảnh Sảnh.