“Chị dâu.” Nàng sợ hãi kêu.
“Sao?”
“Vì sao tỷ biết rõ về hắn như vậy?”
“Ai?” Vũ Y làm bộ không hiểu, nhìn nàng cười hỏi.
Khanh Khanh vẻ mặt đỏ bừng, môi đỏ mọng giật giật, vẫn là nói không nên lời ra cái tên kia .
Vũ Y khóe miệng vẫn cười. “ Lại nói tiếp, tỷ tính ra cũng là hàng xóm của hắn, tiếp xúc giáp mặt nhau đã nhiều năm, đồn đãi này, tỷ tự nhiên rõ ràng.”
“Kia…… Kia……” Khanh Khanh hồng mặt, nói không tỉ mỉ.
Vũ Y nháy mắt mấy cái, thay nàng hỏi . “ Đại ca của muội sao?”
Khanh Khanh hai tay quơ loạn, hoảng sợ.
“Tỷ…Tỷ….Tỷ…… Ca đã biết sao?” Đại ca nếu biết, sẽ tức giận thành cái bộ dáng gì?
“Đừng lo lắng, việc này đã có tỷ. Nhưng thật ra Sơn Lang bên kia, muội tính sẽ làm sao? Tỷ cũng không cho rằng, hắn sẽ để cốt nhục của bản thân lưu lạc bên ngoài.”
Khanh Khanh không nói một lời, trong đầu thực loạn.
Nàng rất nhớ hắn, rất muốn chạy vội trở về trong lòng hắn, nói cho hắn nàng đã hoài đứa nhỏ của hắn .
Chính là, đêm đó hắn rít gào cùng dữ tợn, lại hiện lên rõ ràng ở trong đầu nàng, trong cảm xúc hưng phấn có lo lắng hỗn loạn. Hắn đều mở miệng muốn nàng lăn, hay không ngay cả đứa nhỏ của bọn họ, hắn cũng sẽ vô tình bỏ mặc?
Biết sự tình phức tạp, Vũ Y không hề nhiều lời.
“Đêm cũng đã khuya, tỷ nếu không trở về phòng, đại ca của muội nhưng là sẽ nhiều lời. Muội nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai chúng ta lại tính tiếp” Nàng vừa nói vừa đứng dậy.
Khanh Khanh đứng dậy theo, đưa Vũ Y ra cửa, gần đến cạnh cửa, đột nhiên lại mở miệng. “Chị dâu, tỷ có thể giúp muội một việc không?”
“Muội nói.” Vũ Y mỉm cười.
“Hoắc phu nhân đối với muội tốt lắm, tuy rằng bị bệnh, nhưng bình thường cũng giống như người bình thường. Muội suy nghĩ, hay không có thể đem nàng xuống núi trị liệu, có lẽ tình huống sẽ chuyển biến tốt hơn một chút”
Vũ Y tức khắc gật đầu. “Tỷ ngày mai liền phái người đi lên núi. ”
“Cám ơn.” Khanh Khanh nhẹ nhàng thở ra, cúi người đáp lễ.
“Đừng đa lễ như thế, sớm đi ngủ đi!”
Tiễn bước Vũ Y, khép lại cửa, Khanh Khanh trở lại bên giường, cởi ra áo khoác.
Khi cởi xuống đai lưng, nàng sờ bụng non mềm vẫn bằng phẳng, môi đỏ mọng nhếch lên thành một nụ cười nhợt nhạt. Đứa nhỏ này sẽ là một tiểu nam hài giống Hoắc Ưng —-
Mỗi khi nghĩ đến trong bụng đã có đứa nhỏ của hắn, cô đơn lúc trước kia làm người ta khó chịu, tựa hồ bị hòa tan một chút. Nàng có đứa nhỏ của hắn , đứa nhỏ của bọn họ.
Nàng nằm ở trên giường, hai tay đặt ở trên bụng. Khi nhắm mắt đi vào giấc mộng, cả đầu đều suy nghĩ đến một tiểu nam hài rất giống Hoắc Ưng .
~~~~~~~~~~
Sói đến đây!
Trong thành Vãn Sa một mảnh ồ lên, mỗi người chạy nhanh đi thông báo.
Tin tức rất nhanh liền truyền đến đại sảnh.
Sở Khanh Khanh chính là đang uống canh gà, ồn ào bên ngoài làm nàng tâm có chút rối loạn. Phương Vũ Y ngồi ngay ngắn ở ghế chủ vị còn lại là đôi mi thanh tú nhíu lại, vẫn cúi đầu xem kỹ bức tranh thêu trong tay .
Phản ứng kích động nhất là Sở Cuồng.
Hắn mạnh vỗ cái bàn, cầm lên trường kiếm, giận dữ rít gào.“Chết tiệt, hắn còn dám tới? Vùng khỉ ho cò gáy nhiều điêu dân, thực nên đem bọn họ đều quét hết!”
“Chị dâu.” Khanh Khanh vội vàng hướng Vũ Y cầu cứu.
Vũ Y đè lại tay nhỏ bé của nàng, không cho nàng đứng dậy, trấn an vỗ nhẹ vài cái.
“Yên tâm, uống canh của muội, hết thảy đã có tỷ.” Nàng nhẹ giọng nói.
“Bọn họ sẽ đả thương nhau.” Khanh Khanh vừa vội vừa hoảng, chỉ sợ đại ca thật sẽ lấy kiếm lao ra khỏi cửa, cùng Hoắc Ưng đánh nhau.
Vũ Y lắc đầu, buông bức tranh thêu xuống, xoay người nhìn về phía Sở Cuồng, cười dài, mở miệng. “Nhỏ giọng chút, đừng làm cho tiểu điêu dân trong bụng Khanh Khanh nghe thấy, miễn cho hắn nghĩ đến ngươi là cậu nhưng lại chán ghét hắn.”
Thân hình cao lớn đã muốn vọt tới cạnh cửa, rồi đột nhiên dừng lại, mạnh mẽ xoay người lại.
“Cái gì?” Thật lớn rống lên một tiếng, thiếu chút nữa đem nóc nhà sụp xuống
Vũ Y thần sắc như thường. “ Di, ngươi không có nghe rõ ràng sao? Ta nói, ngươi nói chuyện nhỏ giọng một chút, đừng làm cho tiểu điêu dân trong bụng Khanh Khanh nghe thấy, như vậy đối với dưỡng thai không tốt.”
Sở Cuồng hoàn toàn trợn tròn mắt, hai mắt trừng trừng.
“Ngươi hoài đứa nhỏ của ai ?” Hắn ép hỏi.
Khanh Khanh mặt trắng bệch, không có can đảm trả lời, lại càng không dám đối mặt với chất vấn của đại ca, tay run run cầm bát canh gà, nhắm thẳng lui ra phía sau Vũ Y .
“Đã bảo ngươi nhỏ giọng một chút.” Vũ Y nhíu mi, nhuyễn thanh nhắc đi nhắc lại. “ Nàng ở giữa Cửu sơn Thập Bát được người cứu, ngươi ngẫm lại, ở chỗ đó cứu người, trừ bỏ Sơn Lang, còn ai vào đây?”
Sơn Lang!
Sở Cuồng hít một hơi khí lạnh, tức giận đến tức sùi bọt mép. Hắn đối với Sơn Lang vốn là không có hảo cảm gì, sớm nghĩ quét hết sạn trong sơn trại, không thể tưởng
