The Soda Pop
Yêu Không Hối Tiếc

Yêu Không Hối Tiếc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324195

Bình chọn: 7.00/10/419 lượt.

hìn cả nhóm, sư cô chắp tay
cúi chào. Nhìn lại thì vị sư cô này thực sự còn trẻ chứ chưa hề già. Sư
cô mặc nguyên bộ quần áo nâu cũ kĩ, trên đầu đội nón vải nên trông già
đi nhiều. Nhìn kĩ, ai cũng nhận ra làn da trắng, đôi mắt đen huyền tròn
và to, đôi môi nhỏ xinh và vầng trán cao. Ngay cả khi trong bộ đồ tu
hành, Khánh Nam cũng nhận thấy vị sư cô này quả thật là rất đẹp.

- Tôi đến chào sư cô và Diệu Hư, chút nữa tôi về Sài Gòn rồi.- Việt lên tiếng trước.

- A di đà Phật, chúc thí chủ và những
người bạn đồng hành lên đường thượng lộ bình an. Hy vọng sẽ có ngày thí
chủ quay lại thăm chùa.- Sư cô cúi đầu hành lễ.

- Tôi muốn gặp Diệu Hư một chút có được không sư cô? - Việt đề nghị.

- Diệu Hư đã về chùa chính theo sư bác ở bên đó rồi.

- Cô ấy đã xuống tóc rồi sao? - Việt tái mặt hỏi.

- Người có duyên thì đi bao xa cuối cùng cũng dừng chân nơi cửa Phật. A di đà Phật.

Một chút buồn, một chút thất vọng và một chút bối rối hiện lên trên vẻ mặt của Việt lúc này.

- Vậy tôi sẽ quay lại sau. Diệu Hư sẽ quay về đây chứ sư cô?

- Tuần sau sẽ quay lại.

- Vậy thôi, đã làm phiền sư cô rồi. Chúng tôi phải đi đây. Chào sư cô, sư cô cho tôi gửi lời chào đến Diệu Hư vậy.

Sư cô Diệu Thanh chắp tay cúi đầu chào một lần nữa trước khi cả nhóm của Khánh Nam quay người đi ra phía buộc xuồng.

Việt ngẩng đầu nhìn những tán lá thở dài: “Có lẽ định mệnh của cô ấy là gắn bó với nơi này. Chúc cô bình an, Diệu Hư.”

Hai tuần sau, cả gia đình Khánh Nam bắt
đầu bận rộn chuẩn bị cho lễ cưới của anh và Sang. Mọi người đã chấp nhận Việt như một thành viên trong gia đình. Và chỉ đợi Vân học xong là cả
hai sẽ kết hôn. Việt được sắp xếp cho đi học một lớp học đông y vì anh
thực sự có khiếu trong nghề đó.



Lối mòn của quá khứ

Khánh Nam dừng xe trước ngôi nhà của Vũ - ngôi nhà mà cô đã từng lớn lên. Cô đi rồi, nhưng bước chân anh vẫn đều
đặn đến đây, để thắp hương cho cha mẹ cô hàng tháng. Anh tự cho đó là
một trách nhiệm mà bản thân anh phải làm cho tốt. Anh đặt bó hoa lên bàn thờ và bắt đầu thắp hương rồi cắm lên hai bát hương bên trên.

- Chú Khánh- Anh lẩm bẩm- Cháu không thể chăm sóc cho cô ấy như đã hứa với cô chú rồi. Cháu cũng không ngăn được bước chân cô ấy rời xa cháu. Cháu xin lỗi.

Anh đứng tần ngần mãi trước hai tấm di
ảnh đó như một đứa trẻ đang đứng hối lỗi, rồi anh nói với Việt- người
anh đã kéo đi cùng đến đây.

- Cô chú ấy là bạn thân của ba mẹ tôi. Tôi và con gái họ từng yêu nhau... Đó là quãng thòi gian đẹp nhất mà tôi từng sống.

- Hóa ra cậu chính là người đó à?- Việt nói một câu khiến anh phải giật mình quay lại.

Phía sau anh, Việt vẫn đang nhìn chằm chằm vào hai tấm di ảnh, mặt anh ta hơi tái đi.

- Anh bị sao thế? Trông mặt anh sợ quá!- Nam lo lắng hỏi.

- Trái đất quả là tròn. Thì ra người đó chính là cậu.

- Người nào?

- Cậu chính là người mà Diệu Hư hay nhớ tới, chính là cậu?

- Diệu Hư?- Khánh Nam giật mình, đôi
lông mày của anh giờ đã cau tít lại.- Khoan đã, anh nói rõ hơn được
không? Tôi chẳng hiểu gì cả.

- Hai người này giống hệt với hai người
trong bức ảnh mà Diệu Hư đặt ở chùa. Cô ấy nói họ là ba mẹ của cô ấy, đã qua đời vì tai nạn. Cô ấy muốn vào chùa để đọc kinh cầu khấn cho họ
nhanh được đầu thai sang kiếp khác.

- Sao?- Khánh Nam nói như hét, và anh
túm chặt lấy vai Việt- Anh nói gì? Anh nói Vũ chính là cô Diệu Hư đang
tu ở chùa Pháp Thiên đó sao?

- Cô ấy tên là Phượng Vũ.

Một cái gì đó đau điếng rớt cả lên người Nam khiến anh ngạt thở. Anh loạng choạng lùi lại phía sau vài bước và
rồi tì người hẳn vào thành một ngôi mộ khác.Tim anh đập loạn lên trong
lồng ngực. Tại sao số phận cứ đùa với anh như vậy? Tại sao anh không thể gặp cô dù đã ở rất gần cô?

Việt kể cho anh nghe anh ta đã gặp và
quen cô như thế nào, rồi cô đến chùa Pháp Thiên ra sao, càng kể anh càng thấy đau, càng muốn hét thật lớn lên, chứ không lồng ngực của anh sẽ vỡ ra mất.

Anh, cuối cùng, đã tìm được cô, nhưng
theo cái cách mà anh không bao giờ dám nghĩ đến. Cô rồi sẽ ở ngay trước
mặt anh đó, nhưng mà xa vời đến mức anh có nằm mơ cũng không bao giờ
thấy được. Anh nhớ như in hình ảnh của sư cô Diệu Thanh, và rồi sẽ có cả hình ảnh của một Diệu Hư y như thế.

- Giờ thì muộn rồi.- Việt lắc đầu thở
dài- Chính tai cậu cũng nghe sư cô nói rằng Diệu Hư đã chính thức vào
cửa Phật. Còn cậu thì ngày mai đã cưới rồi. Hai người cũng đã kí tên vào tờ đăng kí kết hôn, cậu không thể thay đổi được gì đâu. Có lẽ cũng là
số phận, rõ rang cậu đến đó hai lần mà không gặp được cô ấy.

- Được rồi... Tôi hiểu ý anh...- Nam chậm rãi đáp- Ý anh là tôi không cần phải chạy ngay vào đó chứ gì? Thôi đi về đã...

- Cậu không sao đấy chứ?- Việt giật mình hỏi.

- Tất nhiên là tôi không sao.- Nam nhún
vai một cách bình thường nhất.- Nhưng giờ tôi cần một ly rượu. Anh muốn
đi uống vớ