Ring ring
Yêu Không Hối Tiếc

Yêu Không Hối Tiếc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324070

Bình chọn: 10.00/10/407 lượt.

ung dị và hài hòa trên gương mặt trắng hồng, đôi mắt to đầy bi ai. Hơn nữa cô là một người thông tuệ và nói chuyện khá cuốn hút. Có không ít anh chàng trong vùng ngày nào
cũng đưa trái cây đến chùa hay đến đây giúp sư cô thu hoạch trái cây,
cốt để được nhìn và nói chuyện với Diệu Hư.

Như cháu của Hai Triều là một ví dụ điển hình. Hầu như ngày nào người dân quanh đây cũng thấy anh ta lặn lội đến đây để gặp Diệu Hư. Họ có vẻ thân nhau lắm, vì ít khi họ thấy Diệu Hư
cười với ai, nhưng cô lại cười với Năm Sơn- tên người cháu của Hai
Triều, ở trên tận Tây Nguyên về đây chơi. Mãi đến ngày mà Năm Sơn trở
lại, tay trong tay với một cô gái xinh xắn khác, họ mới biết rằng thì ra anh ta chỉ là bạn của Diệu Hư mà thôi.

Một tuần sau khi bị bỏ lại giữa đám cưới dở dang, Khánh Nam nhận được một bức thư từ châu Phi của Sang. Cô gửi
cho anh đơn ly dị đã có sẵn chữ kí của mình, kèm theo một bức thư thật
dài với những lời chúc phúc chân thành và nồng nhiệt nhất.

Không phải là Khánh Nam không nhẹ người
hơn sau sự ra đi ấy, nhưng anh luôn có cảm giác hối lỗi rằng chính anh
đã gây ra cho Sang biết bao đau khổ và nỗi đau. Chính sự ra đi của cô
cũng làm anh cảm thấy một phần hẫng hụt. Anh đã yêu Sang sao? Anh đã bị
cảm động bởi sự quan tâm và tình yêu đầy nhiệt tình của cô sao?

Thế nên hơn ba tháng sau sự ra đi đột
ngột ấy, anh mới đủ dũng cảm để bước tiếp, tiến về phía người con gái mà anh đã yêu và nguyện gắn bó suốt đời. Xây dựng công ty Thiên Thanh là ý của anh, để anh có cơ hội vừa được ở gần Vũ, cũng là tạo nên một bước
đà để sau này Việt và Vân tiếp quản thay anh sẽ dễ hơn. Cánh tay của
Lotus sẽ vươn ra hết miền Tây trù phú này. Xuất nhập khẩu hoa quả là một ngành có lẽ phải dựa vào may rủi nhiều hơn, và phải là người luôn trong tâm thế chấp nhận rủi ro mới dám làm.

Gần đây cũng có nhiều chuyện xảy ra nên
anh cảm thấy uể oải hết cả người. Bà nội anh càng ngày càng yếu đi sau
đám cưới không thành của anh, và gần đây nhất chính là việc Mai Anh- bà
chị họ của anh tự vẫn không thành vì nghe tin bố mình, người bác của anh có vợ lẽ và có một cậu con riêng. Với gia đình anh, đó là một tin
shock, nhưng riêng với bản thân Khánh Nam, anh cảm thấy nhẹ nhàng hẳn vì từ nay anh không còn lo việc một mình anh phải chịu trách nhiệm với cả
gia tộc họ Vũ và cả tập đoàn Lotus nữa.

- Giám đốc Nam...- Hai Liên bước khấp khểnh trên những mô đất nham nhở vì đào xới.- Ba tôi mời anh về ăn tối.

- Tôi đã dặn cả nhà không phải đợi cơm tôi mà.- Anh quay lại nhìn cô gái.

- Ba bảo tôi đến đón anh về.

Mùi nhang từ bên kia bờ sông thoảng sang làm Khánh Nam cồn cào cả người. Một ngày rồi nhưng anh vẫn không đủ
dũng cảm để bước sang bên kia để gặp Vũ. Anh sẽ đối mặt với cô thế nào,
khi mà giờ đây cô không còn là cô của ngày xưa nữa?

- Chùa Pháp Thiên ở bên đó. Cả sư cô và chị Diệu Hư ở bên đó tôi đều quen cả. Anh có muốn qua đó dạo chơi không?

- Ừm... thôi để khi khác tôi qua.- Khánh Nam lắc đầu.- Ta về thôi.

Anh dợm bước về phía xuồng mà không nhìn sang bên kia sông thêm một lần nào nữa.

Rồi cũng đến ngày Khánh Nam quyết tâm
sang bên kia sông để gặp Phượng Vũ, bây giờ đã mang một cái tên đầy tu
hành- Diệu Hư. Đó là một buổi sáng, khi công việc ở công trường đã đi
vào ổn định và anh chẳng còn việc gì khác để làm. Anh lấy xuồng và tự
sang sông một mình. Sống ở đây ít lâu nên anh cũng đã thành thạo đôi
chút việc chèo xuồng rồi.

Tiếng gõ mõ đều đều vang lên khiến anh
hơi chùn bước khi đặt chân lên con đường dẫn vào chùa. Tâm của Vũ có lẽ
đã tịnh, liệu rằng sự xuất hiện của anh có làm cô thấy xao động hay
không?

Một cái dáng cao cao quen thuộc đứng
quay lưng về phía anh, cây chổi trên tay cô đung đưa nhè nhẹ quét những
chiếc lá rơi trên sân. Những hành động đó của cô nhịp nhàng, chậm rãi và thanh thoát. Dường như không phải cô đang quét lá, mà quét những buồn
lo ra khỏi cuộc sống của mình. Cô mặc bộ quần áo vải màu nâu dành cho
những người tu hành, nhưng điều khiến anh ngạc nhiên nhất là mái tóc của cô vẫn dài, thẳng và mượt. Một chiếc kẹp được thắt ngang dưới tóc làm
nó gọn gàng hơn.

Vì một lý do gì đó mà đến giờ cô vẫn còn chưa xuống tóc?

Phượng Vũ dừng lại vì hình như cô nghe
thấy tiếng kêu sửng sốt của anh. Cô quay người lại, anh chẳng còn đủ
thời gian để núp vào một đâu đó nữa.

Hai ánh mắt giao nhau.Một bối rối và đau đớn. Một u buồn nhưng bình thản. Bình thản đến dửng dưng. Khánh Nam
muốn khụy xuống trước ánh mắt xa lạ đó. Đó không phải Phượng Vũ của anh. Cô ấy chỉ là Diệu Hư- thực mà không thực.

- A di đà Phật…- Phượng Vũ khẽ cúi đầu hành lễ với anh như một người đi tu thực thụ.

- Chào em.- Khánh Nam nghe thấy giọng mình nhẹ bẫng và có chút mênh mang.

- Thí chủ ghé thăm chùa ắt có việc gì? Sư cô ở trong kia, mời thí chủ bước vào.

- Anh đến để gặp em mà.

Rồi anh bước nhanh đến, chộp lấy tay cô, anh giật mình, tay cô ướt đầm mồ hôi. Thế mà còn cố tỏ ra