không trung.
Chàng ngược lại còn cảm thấy thoải mái, hít sâu một hơi, mượn sức gió mạnh mẽ này mà điên cuồng trèo lên.
Chàng cho rằng mình đã trèo lâu lắm, tuy trong ngực trái tim vẫn đập như điên nhưng sớm đã không cảm nhận nổi sự tồn tại của cơ thể mình nữa, chàng vẫn đang vô tri vô giác trèo lên, lúc ngoảnh đầu lại, chàng mới chỉ leo qua có bảy bậc thang đá.
Đầu tóc đã bị mồ hôi thấm ướt từ lâu, từng túm từng túm xõa trên vai. Chàng nghiến răng cật lực muốn đứng lên, thân thể lại loạng choạng, đang định vươn tay vịn lấy lan can, lúc xoay người lại nghe thấy “lách cách” một tiếng, một cây nạng đã rơi xuống đất, trượt xuống bên dưới.
Chàng miễn cưỡng chống đỡ cơ thể, trong lòng cười khổ.
Cô gái đó đương nhiên không thể là Hà Y, Hà Y đã qua đời lâu rồi.
Sao cứ nhất định phải tới chỗ cô gái ấy, nguyên nhân thì ngay chính chàng cũng cảm thấy hoang đường.
Đó là một cô gái hoàn toàn xa lại, nhưng dáng vẻ lúc nàng buộc tóc, động tác nàng ôm con, tư thế đi lại của nàng… gợi lên vô cùng vô tận hoài niệm trong chàng.
Chàng chỉ đang điên cuồng hướng về phía bóng hình nọ, bất kể mảy may dấu vết khiến chàng nhận ra Hà Y đều khiến chàng điên cuồng.
Chỉ cần được nhìn cô gái giống Hà Y này, không hề cần làm quen với nàng, trong lòng chàng đã thỏa mãn lắm rồi.
Mình nhất định điên rồi. Chàng tự nói với bản thân, tay lỏng ra, người ngã xuống đất, bàn tay quệt xuống thềm đá lởm chởm, lòng bàn tay rớm máu.
Hướng nhìn lên bậc thang tựa như dài vô hạn.
Trong ngồi đình trước mắt không hề có động tĩnh, hiển nhiên cô gái không hề phát giác.
Đã lâu thế rồi, nàng có còn ở trong đình chăng?
Quá nửa là nàng đã đi khỏi rồi, nếu không, cây nạng rơi phát ra tiếng lạch cạch không thể không khiến nàng chú ý.
Chàng tự cười mình si mê chẳng tỉnh ngộ, cơn bệnh đáng sợ kia lại bắt đầu phát tác rồi. Chàng chán nản gục xuống, ngả đầu, nén chịu cơn đau thắt trong tim bất chợt ùa tới.
Một chiếc lá hòe đung đưa nghiêng nghiêng rơi xuống, lướt qua đầu chàng, đậu xuống bậc thang trước mặt.
Chàng chăm chú nhìn nó.
Gió lại nổi, chiếc lá hòe cuốn vào không trung, phiêu phiêu bay về thâm cốc.
Chàng biết bản thân sớm đã rơi vào ảo tưởng, chìm trong thâm cốc của ký ức, đang càng lúc càng rơi nhanh.
Một con người trong cơn bi thương, chẳng phải lại càng thêm chân thực sao?
Nếu bên kia không gian thời gian còn có một thế giới đang đợi chàng, chàng sẽ đem theo tất cả dự định của mình và Hà Y, từng thứ từng thứ một thực hiện trong cái thế giới mơ mộng có thể hồi sinh ấy.
Không gian vang vọng tiếng gió vi vút.
Ánh nắng ấm áp vương trên đầu vai.
Bởi kích động, thân thể chàng đã mệt mỏi không chịu nổi.
Chàng biết bản thân đã không còn cách nào gặp được cô gái trong đình.
Nhưng điều ấy không hề ngăn việc ngày hôm nay đã trở thành một ngày đẹp đẽ.
Chàng yên lặng tựa mình vào lan can lắng nghe.
Tiếng vọng lại sâu xa tựa như từ nghìn xưa, khiến chàng buồn thương, lại khiến chàng giải thoát.
Trong đầu thoáng hiện ra từng ngày từng đêm ở cùng Hà Y, từng chi tiết đều rõ ràng rành mạch như tơ nhện.
Trong một thoáng ấy, thời gian cứ ùn ùn trôi đi, trôi về thuở niên thiếu.
Chương 23: Hà Phong Thanh Mộng
Chợt có một bàn tay lạnh giá túm chặt lấy chàng.
“Huynh không sao chứ?”, một giọng nói mơ hồ không rõ ràng cất tiếng hỏi.
Theo giọng nói ấy truyền tới còn có một mùi hương nồng nồng.
Mùi hương hòa trộn của hạt tiêu, hồi hương, rau cần, thì là, mạch hoàng và hồng khúc.
Chàng vốn đang cố sức hít thở, nghe thấy tiếng nói lập tức toàn thân chấn động.
Giọng nói đó không còn gì thân thuộc hơn, có điều khẩu âm lại hoàn toàn không giống. Lúc bệnh tim đang phát tác, chàng không sao vươn thẳng ngực nhưng vì sự hoài nghi này bèn miễn cưỡng ngẩng đầu lên. Thoáng chốc, thân thể chàng đột nhiên như bị đóng đinh, xương cốt toàn thân từ đầu tới cuối từng tấc từng thốn đều cứng đờ lại.
Cô gái bé nhỏ ấy một tay đang cầm chiếc bánh rán, miệng còn đang nhai, trông thì biết đang ăn bữa trưa.
Thấy chàng không nói năng gì, chỉ một mực hít thở nàng than dài một tiếng, đỡ chàng ngồi vững rồi chạy xuống dưới lấy tấm chăn chỗ chiếc xe lăn lên đắp cho chàng, bận bịu một chốc rồi mới nuốt thức ăn trong miệng xuống, nói: “Ở đây gió lên, tôi đưa huynh lên trên kia nhé?”.
Trên mặt nàng là nụ cười vô tư lự, chẳng phản ứng gì trước cái nhìn chằm chằm của chàng, cứ như người ngồi trước mặt hoàn toàn xa lạ. Tuy là như thế, tay của nàng đã đỡ chắc lưng chàng, chuẩn bị nâng chàng dậy.
Chàng một phen ngượng ngùng, đẩy tay nàng ra nói: “Không cần. Tôi… tôi không sao”.
Một nụ cười không biết phải làm sao thoáng hiện trên mặt nàng, nàng thu tay chống nạnh, nhìn chàng nói: “Không sao? Huynh có biết bộ dạng hiện giờ của mình trông đáng ngại thế nào không? Mặt mũi chẳng có lấy chút huyết sắc”.
Mộ Dung Vô Phong im lặng.
“Huynh phí bao nhiêu công sức trèo lên đây chắc là muốn tới ngôi đình kia ng