Teya Salat
Bạn cùng bàn

Bạn cùng bàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323175

Bình chọn: 10.00/10/317 lượt.

p nhận món đồ quản gia Trương đã đặt sẵn. Mà còn phải đến ngôi biệt thực cũ ở gần ngoại ô, nơi cậu ta và bố đã từng đến du lịch, tùm kiếm chiếc vòng cổ này. Trước lúc mất, bố cậu ta còn dặn dò: “Chiêca vòng này là kỉ vật của ông nội đưa cho bố, bố lại muốn để cho con. Tiểu Tuấn Tuấn, mai sau, nếu con thật sự yêu thương một ai đó, hãy tặng chiếc vòng này cho người ấy. Người ấy sẽ là của con mãi mãi!”

“Tớ tưởng chúng ta đã là một cặp rồi mà- Cậu ta trở về với thực tại, nghe Nhã Ân băn khoăn.

“Cậu nghĩ như thế từ lúc nào vậy?”

“Từ lúc cậu đeo cho tớ chiếc vòng cổ ý!”- Nhã Ân cố tình trêu Trịnh Cảnh Tuấn

“Đặc biệt ngốc!”

Nhã Ân phụng phịu nhìn Trịnh Cảnh Tuấn.

“Nhã Ân, cậu…. làm bạn gái của tớ. Được không?”

“Tớ đồng ý!”

“Cậu nói gì? Tớ nghe không rõ!”

“TRỊNH CẢNH TUẤN, TỚ ĐỒNG Ý!”

Cả hai mỉm cười nhìn nhau, tay nắm chặt.

Thỉnh thoảng, từng đợt gió từ bờ sông rì rào thổi đến, hai người bọn họ lại cùng cầm tay nhau, đi dọc bờ sông.

Có lẽ… cảnh tượng ấy cho đến mai sau kia cũng không bao giờ phải nhạt…

*.*.*.*

Rơm: Lần đầu tiên truyện đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng. Khà khà, phải đăng chap ăn mừng luôn. Đồng thời cũng cảm ơn các nàng thật nhiều nhé!

Ta đến bây giờ cũng đã sắp khỏi bệnh rồi. Cảm ơn các nàng đã hỏi thăm. Ta thấy vui lắm lắm ý.

Thứ bảy tuần này là sinh nhật ta, không biết có kịp đăng chap ăn mừng luôn không nhể? Để ta nghĩ, nếu ta lười thì thôi :v

Chuyện cuối cùng, ai còn chưa kb fb với ta, lúc nào mà kb rồi ý, kể từ nay trở đi, trước khi kb thì inbox cho ta để ta biết nhé. Nhiều lúc có nhiều người ta không quen lại chấp nhận, mệt lắm.

P/s: Chap này viết bằng điện thoại :3

CHƯƠNG 32- CÓ CẬU NUÔI TỚ RỒI!

Từ lúc khai giảng cho đến giờ, Nhã Ân vẫn chưa khi nào cơ thể thanh thản đầu óc. Bởi lẽ không phải đến cuối năm, mà là từ đầu học kỳ một lớp mười hai đã phải sẵn sàng cho việc thi cử đại học- dấu mốc quan trọng trong thời kỳ cắp sách tới trường. Bài tập cứ từng ngày từng ngày mà tăng ngùn ngụt, vào đến phòng cũng chỉ thấy một màu trắng xóa của đề bài, giấy nháp. Có thể nói, trừ phòng vệ sinh ra, không nơi nào là nó không học được!

Cũng bởi vì thế nên cả ngày nó cũng chỉ học ở trường rồi về nhà, hoàn toàn không có thời gian cho các hoạt động khác. Vậy nên… để nó tính xem… đã là hơn một tuần rồi, nó không đi chơi với Trịnh Cảnh Tuấn.

“Cậu đang làm gì vậy?”- Nhã Ân ở đầu dây bên này, gọi bằng giọng tra hỏi.

“Ngoài việc học thì cho tới thời điểm này, tớ không có việc gì khác để làm!”

“Tớ cũng đang học. Nhưng mà để khó quá!”

“Khó chỗ nào? Nếu không hiểu thì để tớ bày cho cậu!”- Trịnh Cảnh Tuấn hỏi bằng giọng quan tâm.

“Được, được. Ngày mai học xong, tớ sẽ hỏi cậu sau!”- Nhã Ân tít mắt.

“Vậy thì cậu học đi! Đừng có nhớ tớ đến nỗi chểnh mảng việc ôn thi đấy!”

“Hứ, tớ không thèm a!”

“Ừm, mau học đi!”

Nhã Ân cúp máy, tiếp tục sự nghiệp ôn thi đầy vĩ đại….

Trịnh Cảnh Tuấn cúp máy, tiếp tục sự nghiệp ôn thi đầy vĩ đại…..

—————-Nhã Ân chạy vội đến lớp. Hôm nay, Trịnh Cảnh Tuấn vì Dao Y về nước nên phải ra sân bay đón, không có ai gọi nó dậy, thành ra từ buổi sáng, đã thấy nó chạy bán sống bán chết đến trường. Nhưng cũng phải kể đến vị trí nhất định của Trịnh Cảnh Tuấn trong cuốc sống của nó: Đánh thức viên!

Nhã Ân may ra vẫn còn kịp vì thầy giám thị vẫn chưa lên đến nơi. Nó vội vội vàng vàng chạy vào bàn, chỉnh sửa lại tóc tai cho thật gọn gàng rồi lấy sách vở ra, trà trộn vào đám vượn bạn đang ôn bài. Đúng lúc đó, thầy giám thị bước vào!

“Lớp này còn ai chưa có mặt?”

“Thưa thầy, ngoài bạn học Trịnh Cảnh Tuấn nghỉ vì có lý do ra, mọi người đều có mặt đông đủ!”

Thầy giám thị nheo nheo mắt kiểm tra, liếc đến bàn nó rồi trở đi, không cần kiểm tra thêm.

Nhã Ân cả người toát mồ hôi hột, thở phào: Mày thật sự rất may mắn a, Tống Nhã Ân!

Nó bắt đầu lấy sách vở cần ôn ra, chuyên tâm học hành, nhất là những vùng khoanh tròn đỏ được Trịnh Cảnh Tuấn kỳ công khoanh tròn để nó dễ thuộc. Nhã Ân học hành đến say sưa là đằng khác!

Chờ cho đến lúc các thầy cô phải đến phòng họp, An Nhiên quay ra chỗ Nhã Ân, hỏi: “Tiểu Ân, sao hôm nay Trịnh Cảnh Tuấn lại không đến vậy?”

“Cậu ấy phải đi đón Dao Y”

“Ồ, Dao Y về nước rồi sao? Chẳng lẽ Phí chủ tịch thực sự đã khỏi rồi?”

“Tớ cũng không rõ nữa! Để tí nữa tan học, tớ đến nhà cậu ấy thử xem sao!”

An Nhiên cũng gật đầu đồng tình:

“Đúng đấy, tí nữa tớ cũng sẽ cùng đi!”

“Ừm!”- Nhã Ân cười nhẹ, trả lời An Nhiên.

Bọn họ sau đó chỉ nghe thấy tiếng trang giấy được giở đi giở lại, hoàn toàn tập trung….

————–

Ở một quán cà phê, Dao Y cùng Trịnh Cảnh Tuấn đang ngồi với nhau. Sắc mặt của hai người thoạt nhìn có vẻ bình thường nhưng thực sự câu chuyện mà hai người họ đề cập đến thì không bình thường chút nào.

Dao Y nhấp một miếng cà phê trên miệng rồi nói tiếp:

“Cảnh Tuấn, là em nói, anh nên nghe lời em. Không thì mai sau, anh sẽ hối hận cả đời!”

“Dao Y, những việc như thế này, không đến phiên em phải chỉ giáo anh. Yên yên ổn ổn mà học hành đi. Đừng có suốt ngày đi qua đi lại thế này, mắc công anh phải đến đón em đi!”

Dao Y nhăn mặt:

“Anh