hậm rãi từng tiếng:
– Ông Bador nhờ tôi nói cho ông biết ông ấy hết sức hài lòng về những kết quả đã gặt hái được cho đến lúc này.
– Càng hay.
– Tôi đoán chừng ông cũng vậy?
– Dĩ nhiên.
– Và ông Sivet cũng vậy có phải không?
– Anh ấy đầy phấn khởi.
– Số tới có chủ đề là gì?
– Tôi chưa quyết định, nhưng ông Sivet và tôi sẽ lo chuyện đó. Theo nguyên tắc, tôi định trả lời những phản đối của một số đồng nghiệp Pháp và ngoại quốc. Hãy chú ý, sẽ không phải là cuộc tấn công hay một bài biện hộ. Tôi không quan tâm đến chuyện cãi nhau lắm. Tôi nghĩ tôi sẽ chỉ nêu ra một loạt sự kiện chính xác, cụ thể, xảy ra hằng ngày. Tôi cho Sivet gom góp con số đáng kinh ngạc những bài báo, xã luận, những tiết mục truyền hình, những bài phóng sự viết về Đức quốc xã, về cuộc kháng chiện, về sự tàn nhẫn của nước Đức, về nước Tây Ban Nha chuyên biến và phung phí vô độ v.v…ông thấy nó sẽ đưa đến đâu? Tôi muốn chứng mình rằng nếu tất cả mọi người đòi hỏi châu Âu hợp nhất, hiện tại không ai, tôi nói rõ không ai, sẽ có khả năng sống cuộc sống thật như một công đân châu Âu.
Dorieux cười nhẹ. Một nụ cười gàn như nhút nhát.
– Thật tuyệt vời. – Hắn khẽ nói.
Hắn khẽ đẩy gọng kính lên và động đậy trong ghế của mình.
– Thật ra, – hắn nói, – tôi không chỉ đến đây để chuyển những lời khen ngợi đến ông. Ông Bador đã giao cho tôi một nhiệm vụ khác. Một nhiệm vụ…ơ…hơi đặc biệt. Và sẽ không làm cho ông quá phiền phức, tôi mong muốn như vậy.
– Tôi nghe ông đây.
– Dĩ nhiên sự thành công không mong đợi qua tờ tạp chí đầu của ông không phải là một điều trừu tượng. Nó là một sự kiện. Một sự kiện chính trị. Và như thế đó, nó gây nhiều phản ứng. Những phản ứng cũng không trừu tượng. Thế mà, tôi không báo cho ông tin gì cả, địch thủ của ông không phải là những con cừu non. Những kẻ hiểu chiến, những kẻ buôn bán đại bác, những kẻ thù của phương tây, những kẻ hoang tưởng về một xã hội lý tưởng, những nhóm tạo áp lực, tất cả những người có thể rất đáng sợ. Ông có đồng ý không?
– Tôi không bao giờ xem thường địch thủ. Nhưng tôi chờ đợi không lùi bước trước địch thủ.
– Dĩ nhiên. Và tôi nhận thấy ông không thiếu luận thuyết để chống lại một cuộc phản công.
– Hãy tin tôi.
– Chúng tôi hoàn toàn tin ông. Nhưng có một hình thức của vấn đề mà ông có thể không nghĩ đến. Những cuộc xung đột chính trị không giời hạn ở trận chiến trí thức, thật đáng tiếc. Đó là một cuộc chiến diễn ra trên cả hai bình diện hoàn toàn phân biệt. Một mặt là cuộc xung đột tư tưởng, mặt khác là cuộc dụng sức của những con người.
Faltière cắn môi tỏ vẻ ngạc nhiên.
– Thưa luật sư, ông muốn nói gì?
– Cá nhân ông có thể bị đe dọa, và không chỉ bằng lời nói. Tôi không biết ông có theo dõi mấy lúc gần đây câu chuyện bi thảm của Ben Barka không, nhưng đó là trường hợp điển hình của một chính trị gia, mọi việc trở nên phiền phức và những địch thủ của ông ta đã khử một cách thực tế, nói tóm lại, ông Bador đã yêu cầu tôi trao lại cho ông vật này.
Hắn mở cặp, rút ra một khẩu tự động có hình dáng kỳ lạ: báng súng dày bằng gỗ phỉ, nòng ngắn và bóng láng.
Hắn đứng lên đặt vũ khí lên bàn của Faltière. Hắn khẽ nói:
– Đây là khẩu súng ngắn S.W được sự trù đặc biệt cho trường hợp của ông. Loại BG này có thể bỏ thoải mái trong túi và cho phép tự vệ rất hữu hiệu.
Faltière bối rối quan sát vũ khí:
– Ông Bador nghĩ rằng tôi sẽ thường xuyên mang vũ khí trên người?
– Đúng, và ông ấy yêu cầu khẩn khoản về điều này.
– Cả đời tôi chưa bao giờ có một vũ khí. Và từ khi đi nghĩa vụ quân sự trở về tôi không hề cầm trong tay một khẩu súng ngắn.
– Đúng là lúc ông nhận định lại. Hơn nữa những tình huống lúc này đòi hỏi ông thận trọng hơn. Vì thật sự rất ngu xuẩn nếu không tự vệ được khi gặp nguy hiểm. Không nói đến trường hợp những tên sát thủ được các tổ chức chính trị trả tiền, ông cũng có thể là mục tiêu của tên điên rồ hay cuồng tín nào đó.
– Thú thật, sự lo âu của ông Bador khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.
– Còn một vấn đề khác nữa. – Người luật sư nói tiếp một cách điềm tĩnh. – Ông Bador đã yêu cầu ông kín đáo hoàn toàn về ông ấy như ông đã tuyên bố đồng ý về vấn đề này. Nhưng với sự thành công của tạp chí chắc chắn sẽ kích thích sự tò mò chung. Tôi muốn tin rằng quyết định của ông vẫn không thay đổi trong lĩnh vực này. Kể cả với ông Sivet, các bạn của ông và những người thân của ông.
Faltière ngả người ra lưng ghế, xoi mói nhìn người luật sư.
– Thưa luật sư, xin ông cho tôi biết, ông có tài tiên tri từ bao giờ vậy?
Dorieux mỉm cười bối rối, đẩy gọng kính lên và lẩm bẩm:
– Ơ…không, tôi không biết. Đây là lần đầu tiên người ta hỏi tôi như vậy. Tại sao ông lại hỏi tôi điều đó?
– Vì hai lý do rất chính xác. Ngày hôm nay có một gã tình cờ chất vấn tôi về công ty Edoxipress và đã ngang nhiên đe dọa tôi về những đòn trả thù. Mặt khác, cách đây vài ngày, Louis Sivet đã đặt cho tôi nhiều câu hỏi khá trực tiếp về những nhà tài trợ chính của tôi. Như ông thấy đó, những gì ông tiên đoán đã xảy ra rồi.
– Ông không làm tôi ngạc nhiên, ông bạn. Những chuyện đó nằm trong hành động hợp lý của ông. Và ông
