ụ cười bất cần đời nói, “Hôm nay coi như tôi đại nhân đại lượng tạm thời rời đi, chẳng qua những lời tôi đã nói, ông nên nhớ kĩ cho tôi, đừng cho là tôi đang nói đùa, bởi vì tôi sợ đến lúc đó ông căn bản là không chơi nổi!”
Chung Khuê nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, vẻ mặt đột nhiên thay đổi lạnh lùng.
Mặc Thâm Dạ mỉm cười xoay người, sải bước đi ra khỏi phòng khách, mà nụ cười trên mặt liền biến mất trong nháy mắt, đôi mắt vô tình làm cho người ta e ngại.
. . . . . .
Bên trong phòng khách
Chung Khuê đứng nghiêm trước ghế sofa thật lâu , hai mắt vẫn nhìn theo phương hướng mà Mặc Thâm Dạ rời khỏi, mà máu tươi từ cánh tay của hắn đang chảy xuống, từng giọt từng giọt nhỏ xuống mặt đất.
“Chung thúc, ông không muốn đi xử lý vết thương sao ?” Vũ Chi Húc đột nhiên từ khúc quanh đi ra, hai mắt theo dõi vết thương trên cánh tay hắn.
Tầm mắt của Chung Khuê rốt cuộc cũng từ từ dời đi, tà tà nhìn hắn lạnh lùng nói “Cũng không phải là vết thương nghiêm trọng gì , chỉ là nát phá một chút da mà thôi!” Hơn nữa vết thương này cơ hồ tránh được phần lớn mạch máu cùng thần kinh, quả nhiên hắn còn là không đành lòng đối với hắn mà ra đòn ngoan độc hạ thủ , lời nói mới vừa rồi của hắn cũng chỉ là cố tình làm ra vẻ mà thôi.
Vũ Chi Húc thản nhiên đi về phía hắn mấy bước, trên mặt vẫn như cũ treo lên nụ cười xấu xa, dáng vẻ giả vờ như không hiểu chuyện gì xảy ra nói “Tại sao lại phải giết Tử Thất Thất đây ? Cô chỉ cũng chỉ là một người phụ nữ , hơn nữa ông cũng đã lợi dụng cô ấy xong rồi , tại sao lại phải đuổi tận giết tuyệt như thế, làm cho Thâm Dạ đối với ông hận thấu xương đây? Cái này không giống tác phong của ông a!”
“Bởi vì cô ấy mang thai con của Mặc Tử Hàn!” Chung Khuê trả lời.
Mang thai con của Mặc Tử Hàn?
Vũ Chi Húc đột nhiên khiếp sợ sửng sốt.
Chẳng lẽ là khi trị liệu vết thương ở cổ mới phát hiện cô ấy mang thai sao?
Hắn lập tức thu hồi thái độ, tiếp tục giả vờ ra vẻ lạnh nhạt nói “Phụ nữ mang thai là rất bình thường Tự Nhiên Phép Tắc, hơn nữa cô ấy là người của Mặc Tử Hàn ,bọn họ cũng đã có một đứa con trai rồi , ông cần gì phải vì chuyện nhỏ này mà cùng Thâm Dạ trở mặt chứ ? Quá không lý trí đi?”
“Không lý trí ? Có lẽ là vậy. . . . . . Chẳng qua tôi ghét con của Mặc Tử Hàn , bao gồm cái tên tiểu quỷ Mặc Thiên Tân đó, một ngày nào đó tôi muốn cho bọn họ biến mất khỏi thế giới này!” Chung Khuê ác ngoan nói xong, sau đó tay chống gậy đầu chim ưng ,đi lên lầu hai.
Vũ Chi Húc cô đơn một mình đứng ở phòng khách , liếc mắt nhìn máu tươi trên mặt đất, lại nhìn đến phương hướng mà Mặc Thâm Dạ rời khỏi.
Chuyện thay đổi càng ngày càng phức tạp!
“Ai. . . . . .” Hắn nhẹ giọng than thở, phiền muộn mà nói “Mình có nên hay là không nên nhận lần giao dịch này đây?”
※※※
Nửa đêm
Tử Thất Thất nằm ở trên giường không cách nào ngủ được , hơn nữa khi hai mắt vừa khép lại sẽ thấy cảnh tượng trong mộng , Bách Hiên ở trước mặt cô biến thành bông tuyết, và biến mất. . . . . .
Rốt cuộc hiện tại hắn như thế nào rồi ?
Thật không chết sao?
Từ độ cao như vậy rớt xuống, không thể nào không sao chứ? Hơn nữa tỷ lệ tử vong cũng là lớn vô cùng chứ? Chẳng lẽ là Bạch Trú đang gạt cô sao? Cẩn thận hồi tưởng lại biểu tình khi đó của mấy người bọn họ, đều là nặng nề, đều là bi thương, nhất định đã xảy ra chuyện lớn gì mới đúng.
Đột nhiên, cô hơi cau mày lại, sau đó đem bàn tay của chính mình đưa đến bụng của mình , nhẹ nhàng vuốt ve.
“Bảo bối. . . . . . Mẹ chỉ là đi ra ngoài một chút mà thôi, con phải ngoan ngoãn ,sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì có đúng hay không?” Cô nhẹ giọng nỉ non hỏi, khóe miệng khẽ nâng lên nụ cười nhàn nhạt.
“Thật biết nghe lời . . . . . . Mẹ nhất định sẽ làm cho con khỏe mạnh ra đời, mẹ sẽ trở lại thật nhanh , con phải kiên trì nha!” Cô nói xong, liền cử động , chuyển hai chân của mình ra, hai chân từ từ tiếp đất, chậm rãi đứng lên, mà lần này bụng của cô cũng không có bất kỳ đau đớn.
“Cám ơn con, bảo bối của mẹ!”
Cô vui vẻ nói , liền ngẩng đầu nhìn đến cửa phòng bệnh, sau đó từng bước từng bước một từ từ, thận trọng đi ra khỏi phòng bệnh .
Tại hành lang
Tử Thất Thất vừa mới đi ra khỏi phòng bệnh, liền trông thấy Bạch Trú đang đứng ở cửa phòng đối diện, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt.
“Biết ngay em nhất định sẽ không nghe lời của thầy thuốc, len lút chạy đi!” Hắn nhẹ giọng mở miệng.
“Anh là chờ em?” Tử Thất Thất hỏi.
“Không sai!”
“Anh là đến để ngăn cản em sao?”
“Không. . . . . .” Bạch Trú phủ nhận, sau đó rất nghiêm túc nói “Anh sợ em không tìm được phòng nào, đi quá nhiều , sẽ động đến thai khí!”
Tử Thất Thất nghe hắn nói khẽ tức giận nói “Vậy tại sao anh không sớm dẫn em đi gặp hắn chứ?”
“Bởi vì em cần phải nghỉ ngơi, anh cũng không có lừa em!”
“Còn chuyện Bách Hiên ? Anh cũng không gạt em?”
“Anh nói đều là thật, hắn thật sự không có chết, xác thực là bị thương nặng hơn so với em , thậm chí hắn còn hôn mê chưa tỉnh những lời này đều là sự thật!”
“Vậy trừ những thứ này ra?” Tử Thất Thất hỏi.
“. . . . . .” Bạch Trú hơi chần chờ một chút, sau đó đem nụ cười trên mặt từ từ rơi xuống, nhẹ gi