h bật cười . Anh gõ gõ tay xuống bàn, nhưng đôi mắt anh lại thấp thoáng áng mây buồn:
– Em làm gì mà ngẩn ngơ thế ? Có phải bị giám đốc trẻ, đẹp trai chinh phục rồi, phải không?
Lâm Uyên thả mình xuống ghế . Cô thở dài chán nản, giọng rầu rĩ rất tội nghiệp:
– Phải lần đầu tiên gặp nhau có lẽ em cũng bị vẻ đẹp hào hoa của ổng cuốn hút . Đàng này đã gặp nhau hai lần rồi, còn… ng độ muốn nổ quả đất luôn, còn mơ gì nửa ? Chuẩn bị bị đuổi việc là vừa.
Công Thành thấp thoáng niềm vui. Anh hỏi:
– Thế lúc nãy em và ổng gặp nhau lại… ng độ chứ không phải tán tỉnh em à ?
Lâm Uyên tròn mắt:
– Anh nghĩ thế sao?
Công Thành cười, giải thích:
– Đã lâu, anh nghe nói giám đốc tuy đào hoa, nhưng không bao giờ tán tỉnh cô gái nào, cả bạn gái cũng chưa có . Lúc nãy anh tưởng anh ta cũng không dằn được lòng trước vẻ đẹp của em, ai dè hai người… Thật đúng như lời đồn, anh ta rất đứng đắn.
Chớp nhẹ rèm mi, Lâm Uyên cong môi:
– Chưa chắc đâu anh, có lẽ em không phải là đối tượng của ông ta.
– Có anh ta mới là đối tượng của các cô gái thôi, chứ anh chưa thấy cô nào là đối tượng của anh ta cả.
Lâm Uyên định hỏi tên cúa ông giám đốc “đáng .. hơi ghét” kia thì điện thoại reo vang. Cô nhấc ống nghe:
– Alô, công ty liên doanh Việt – Mỹ đây ạ ..
Cứ thế, Lâm Uyên quay cuồng theo việc làm, không còn thời gian đế tiếp chuyện với Công Thành . Anh thấy thế cũng lặng lẽ rút lui, chỉ để lại ánh mắt dịu dàng cùng niềm tâm sự dần rõ ràng trong tâm khảm.
Đã hai tuần trôi qua, Lâm Uyên chờ một kết cuộc bi thảm: Cô bị đuổi việc . Nhưng vẫn không co điều gì xảy ra đối với cộ Cô đã dần quen với phong cách làm việc ở đây, và trở thành một cánh tay đắc lực của phòng tiếp tân. Cô trở thành mục tiêu thân quen, ganh ghét đối với nhân viên khác . Đôi lúc cô cảm thấy rất khó chịu bởi những ánh mắt tỵ hiềm, nhưng cô cố dặn lòng phải nhẫn nại vượt qua để đạt được mục đích mà cô mong ước.
Quan hệ giữ cô và Yến Linh càng ngày càng thân thiết hơn. Cô xem Yến Linh như người chị thứ 3 của mình . Mọi chuyện vui buồn cô đều kể cho Yến Linh nghe. Và cô biết chắc một điều mà mọi nhân viên trong công ty chưa ai biết được ngoài trừ người trong cuộc: đó là Yến Linh đã yêu Công Thành . Một tình yều đắn say và tha thiết . Nhìn vào ánh mắt của Yến Linh, cô luôn thấy một đốm sáng lấp lánh lắng đọng như một vì sao, đó có phải là kết tinh của tình yêu mà Yến Linh dành cho Công Thành? Câu hỏi khó hiểu đó được giải đáp ngay khi Yến Linh nhìn Công Thành. Đóm sáng đó lan tỏ một sự dịu dàng khiến người ta có cái cảm giác thương yêu tràn ngập, nhưng hình như Công Thành luôn lẩn tránh ánh mắt đó . Anh luôn tìm lý do để rút lui khi Yến Linh nói chuyện với anh. Và Lâm Uyên cũng khám phá được rằng, anh có cảm tình với cô.
Trong ánh mắt của anh mỗi khi nhìn cô đều chứa chan một tình cảm lai láng và sự ấm áp nồng nàn, nhưng cô không thể chấp nhận được, vì cô chỉ xem anh như người anh trai đúng nghĩa . Và trong một lần đi dùng cơm với anh, cô đã mượn cớ thân thiết với Lan Hương, nhận Công Thành làm anh nuôi và gọi là anh Hai.
Công Thành cảm thấy khó chịu lắm, nhưng biết phải làm sao vì cô đã là người nắm cán . Từ đó cứ gặp anh là cô gọi anh Hai, khiến mọi người lầm tưởng cô là em gái của Công Thành. Anh định giải thích, nhưng cô không chọ Cô viện cớ:
– Anh đừng giải thích làm gì, để em dựa hơi anh ọi người nể em một chút . Chứ không thôi, họ ăn hiếp em rồi sao?
Thế là Công Thành phải ngậm đắng, nuốt cay vui cười bên Lâm Uyên. Cô ra sức nối sợi dây tơ hồng cho hai người, nhưng vẫn chưa có kết quả gì.
Ngồi chống tay lên bàn suy nghĩ miên man, cô không hay Công Thành đã đến gần bên cô từ lúc nào . Đến khi anh gõ nhẹ tay lên bàn, cô mới giật mình:
– Anh Hai!
– Làm gì mà ngồi mơ màng vậy cô ? Nhớ tới người yêu hả ?
Lâm Uyên cong môi:
– Vâng, đang nghĩ tới một người mà em yêu nhất đó, anh biết người đó là ai ?
Công Thành bật cười, anh đặt một tờ giấy lên bàn:
– Khỏi suy nghĩ, anh cũng biết đó là ai. Đây nà, người đó ở đây nè.
Nhặt tờ giấy lên xem, Lâm Uyên trợn mắt:
– Cái gì ? Lại là cái ông lạnh lùng cao ngạo ấy à ? Anh biết ông ta là người em thù ghét nhất mà định trêu chọc em, phải không? Nghỉ chơi anh ra luôn, không nói chuyện với anh nữa.
Nhìn vẻ mặt giận dỗi của Lâm Uyên, Công Thành mỉm cười . Anh nheo nheo mắt:
– Khoan nghỉ chơi đã cô bé . Xem kỷ tờ giấy đi, rồi phán xét vẫn chưa muộn.
Đọc kỹ lại tờ giấy, Lâm Uyên tròn mắt . Cô nhăn mặt :
– Vậy là sao ? Ông ta chơi em rồi, muốn em bị đuổi việc đây mà . Thật là con người độc ác.
– Không phải vậy chứ ? Giám đốc triệu em đi là cơ hội thăng tiến, vậy mà còn chửi rủa anh ta nữa, em thật là kỳ lạ đấy. Cô chỉ tay vào tờ giấy:
– Anh xem này, ổng biểu em ra sân bay đón một người khách từ Trung Quốc sang, nhưng mà em có biết tiếng Hoa đâu. Thế có phải ổng chơi ác em không?
Công Thành suy nghĩ, rồi anh nói:
– Chắc là người HOa đó biết tiếng Anh . Em cứ đi, không có việc gì phải lo lắng . À, mà này! Em phải đem theo bản hợp đồng mà người khách đó đã đặt trước.
Lâm Uyên mở má