Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cứ ngỡ là yêu

Cứ ngỡ là yêu

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324003

Bình chọn: 9.5.00/10/400 lượt.

c đến nhà tôi có việc gì vậy?

Đình Thái như không nghe thấy lời cô nói, anh đang say sưa ngắm nhìn cô . Cô như một thiên thần vừa giáng thế. Vẻ đẹp thanh tao vừa nhu mì vừa cứng cỏi, nét mặt câng câng .. Ôi! dễ ghét.

Cô nổi bật tronglòng chiều dần tàn . Một nét đẹp quyết rũ đến mê hồn, từ sống mũi bờ môi đến thân hình thon kiều diễm. Mái tóc vén một bân làm lộ rõ bờ vai thanh tao và chiếc cổ trắng mịn màng.

Anh muốn bật lên một câu nói thật lòng, nhưng không dám . Vuốt nhẹ mái tóc rũ xuống trước trán, anh lấy lại hồn mình lúc nãy đi hoang:

– Cô chuẩn bị đi chơi, phải không?

Lâm Uyên chua chát:

– Ủa, không lẽ ông quản lý luôn nhân viên của mình khi đã tan sở?

– Tôi xin lỗi.

– Tôi không cần lời xin lỗi của ông . Tôi chỉ muốn biết, ông đến nhà tôi có việc gì ?

Đình Thái cho hai tay vào túi quần, giọng cao cao!

– À quên, tôi đến tìm cô vì việc công thôi mà, cô cho phép tôi nói chuyện chứ ?

Cô khoanh tay:

Đdược thôi, tôi cho anh 10 phút đấy. Anh đưa tay sờ trán, rồi gật đầu:

– OK. Cô nghe đây . Lúc trước, tôi với cô có ra sân bay đón một người, cô còn nhớ chứ ?

Rút nhẹ vai, cô cong môi:

Đĩ nhiên, trí nhớ tôi cũng không tồi cho lắm.

– vậy cô có biết .. cô .. À không, cô có nhớ là hứa gì với ông ấy hay không?

Lâm Uyên nhíu mày, cô cố gắng moi trí nhớ của mình để xem lúc đó cô đã hứa gì với ông ta . Nhưng một lúc sau, cô đành lắc đầu chào thua:

– Xin lỗi, tôi không nhớ được là đã hứa gì.

Anh nhướng mày, đôi mắt nheo nheo nhìn cô:

– Vậy có cần tôi nhắc cho cô nhớ không ?

– Nếu ông cảm thấy đó là một điều tốt.

Đình Thái bật cười, anh nhìn cô với đôi mắt lạ lẫm . Lâm Uyên bây giờ đã khác hẳn với lúc sáng, ăn nói bạo dạn, mồm mép làm anh phát run . Nhưng didều thích thú nhất là anh được ngắm nhìn cô, thoa? bao nhớ mong đêm ngày.

Chờ lâu quá thấy anh vẫn im lặng, cô trợn mắt:

– Ông có nhắc không thì bao??

Anh lại phá lên cười . Nụ cười của anh làm cô tức muốn điên lên được. Cô muốn giơ chân tống cho anh một đạp văng ra khỏi cửa, nhưng vì hôm nay bị “chướng ngại vật” nên bỏ qua.

Liếc anh bằng nửa con mắt, cô táo tợn:

– Hừm, nhìn ông hôm nay, tôi mới phát hiện ra một điều mới lạ.

– Xin hỏi, tôi lại có điểm tốt gì nào ?

– Chạm dây.

Đình Thái lại cười, nhưng nụ cười lần này có vẻ “thùy mị” hơn, anh khoát tay:

– Trông cô cũng chẳng kém gì tôi đâu.

Cô trợn mắt định đốp cho anh một câu độc điạ, nhưng đành lặng thinh nén giận vì điện thoại của anh reo vang.

Anh ra hiệu xin lỗi rôi áp máy vào tai:

– Alô.

– …

Đạ vâng, con đây ạ.

– …

– vâng, con đang thương lượng với cô ta xem có mời được cô ta dời gót ngọc hay không.

Anh liếc mắc nhìn cô . Cô giật mình làm lơ quay chỗ khác, vì cô cũng đang chú ý lắng nghe anh nói chuyện.

– …

Đdược ạ, con sẽ chuyển máy.

Anh đưa tay búng nhe.

– Uyên! Cha tôi muốn nói chuyện với cô.

Lâm Uyên hồi hộp nhận máy từ tay anh:

– Alô

– …

– Chào bác . Vâng, con là Lâm Uyên đây ạ. Bác không nhận ra giọng nói của con sao ?

– Nhận ra chứ, rất quen nữa kià.

– Ồ, thế thì còn gì hân hạnh cho con . Con cảm ơn bác nhiều.

– Sao, lúc này thằng Thái nó có ăn hiếp con không, sao thấy tâm trạng hai đứa không ổn thế ?

Đạ, không có chuyện gì đâu ạ. Con chỉ “đụng độ” với anh ta hai lần thôi, nhưng cũng không nghiêm trọng lắm.

– Thé con có đồng ý dùng cơm với bác hay không ? Có cả thằng Thái nữa đó nhé, con suy nghĩ cho kỹ đi.

Liếc nhìn anh, thấy anh đang dùng đôi mắt “cú vọ” theo dõi mình . Cô trừng mắt đeo dọa, làm anh phải cụp nhanh mắt quay đi chỗ khác, huýt sáo.

Đạ, con làm gì phải sợ anh ta ngoài giờ hành chính chứ, phải không bác ?

– Xem vậy con đã đồng ý rồi . Bác chờ hai đứa đến đấy.

– Khoan đã bác ơi! Con còn chuyện muốn nói.

Ông Tiêu cười nhẹ vào máy.

– Nè, bộ con muốn bác giảng hoà cho hai đứa, phải không ?

– Hổng dám đâu bác, con không thèm nhìn đến mặt anh ta nữa là.

– Vậy thì chắc ly rượu con dâu bác phải chờ rụng cả răng rồi.

cô liếc anh một cái để kiểm tra rồi nói:

– Con trai bác cũng đâu phải tệ đâu . Không chừng mai mốt đây, bác sẽ có rượu con dâu để nếm đó.



– bác chỉ muốn con làm con dâu của bác thôi.

Cô giận dỗi:

– Bác này, bác chọn con hoài hà . À! Mà lúc bác về, sao không báo cho con biết vậy ? Âm thầm ra đi hà.

Ông Tiêu bật cười:

– Bác nào có về đâu . Chẳng qua bấy lâu nay bác đi du lịch các cảnh đẹp của Việt Nam đó thôi.

– Thích quá, sao bác không cho con theo ?

– Biết “giám đốc” của con có chịu hay không ?

Lâm Uyên lí nhí:

– Thôi, con tắt máy nha bác . Không thôi xài hết pin, anh ta chửi con nữa thì nguy.

– Ừm, lát nữa gặp nhau, chúng ta bàn tiếp.

Trao máy cho Đình Thái, cô phóng tầm mắt ra xa rồi liếc nhìn đồng hồ.

– Còn 10 phút nữa anh Phong đến . Đành lỡ hẹn với ảnh thôi, công việc quan trọng hơn mà.

Nghĩ thế, cô hoi anh :

– Anh đến bằng gì vậy ?

Đình Thái tỉnh bơ, nhưng lòng vui vẻ lạ khi nghe cô đã thay đổi cách xưng hô.

– Xe.

– Anh để nó ở đâu ?

– ngoài cửa kia.

Cô hoảng hồn, nhón chân nhìn xa.

– Anh không sợ mất hay sao mà để ở