XtGem Forum catalog
Đơn giản là tình yêu

Đơn giản là tình yêu

Tác giả: Lazzy_cat

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214741

Bình chọn: 8.00/10/1474 lượt.

au….gương mặt căng thẳng, nhấn vào nút bắt máy.– Không xong rồi…– Bắt được rồi…Hùng buông điện thoại ngây người nhìn Hoàng. CHƯƠNG 66: CHỈ MUỐN ĐƯỢC HIỂUChương 66: Chỉ muốn được hiểu.Có những hạt nắng cuối mùa em muốn chạm tay.Có những hạt mưa rơi bên thềm vội vã.Nhẹ nhàng gió bay cuốn theo những chiếc lá.Đâu phải cứ cất u buồn là chúng sẽ mau phai.Đôi khi tuyệt vọng theo em trĩu nặng bờ vai.Khi em mãi cứ đuổi theo những mê mải.Đôi khi đôi chân em chỉ muốn dừng lại.Tự hỏi mình rằng con đường ấy liệu là đúng …hay là sai…Biết không em …khi thức dậy mỗi sớm maiVe sầu sẽ thôi kéo những khúc mùa da diết.Sẽ không còn buồn nữa những vần thơ em viết.Dù rằng…. nó sẽ chẳng còn dành cho ai.——————Hùng buông điện thoại.Hoàng ngây người nhìn hắn, chợt anh quay người ra đằng sau gọi to.– An!An bị gọi giật lại không hiểu chuyện gì liền dừng bước lại đi về phía hai người đang đứng. Ngạc nhiên nhìn khuôn mặt căng thẳng của hai người.– Chuyến hàng bị công an bắt rồi đúng như dự định của chúng ta. Hoàng lấy hết bình tĩnh để chặn cái sự hoan hỉ trong lòng mình lại vì anh nhìn thấy nét hoảng loạn trên khuôn mặt Hùng.– Sao vậy? An hỏi.– Tuấn…có lẽ…Hùng không thể nói hết câu vì lúc này giọng hắn tự nhiên cứ nghẹn lại khi định nói ra điều đó. Tim hắn có cảm giác như đang bị ai đó siết chặt…– Sao… An vẫn không hiểu gì, cô nhăn mày nhìn hai người trước mặt mình tò mò, nhưng không ai trong số họ có thể đáp lại lời cô lúc này.Người từ hội trường cưới lúc này cũng đang đổ ra khắp sảnh lớn nhốn nháo với tiếng gọi, tiếng nói, bàn tán xôn xáo.An nhìn thấy bố Đức cũng vài người nữa đang đỡ lấy ông anh đang ngất bên vai mình đi rất nhanh về phía ngoài. Đây không chỉ là cú sốc với gia đình anh mà là cú sốc với tất cả mọi người có mặt ở trong hội trường lúc đó. Đến giờ An vẫn không thể tin được Đức phải gánh chịu một sự việc khủng khiếp đến thế, nó không chỉ liên quan đến danh dự của bản thân anh, của gia đình anh, mà còn liên quan đến cả uy tín kinh doanh sau này. Không biết Đức đã đuổi kịp theo Tuyết Mai chưa, chỉ biết là Sơn và Tiến đã đi theo anh đến giờ vẫn chưa gọi điện báo tin gì. Chỉ có điều An cảm thấy lạ với biểu hiện của Hoàng và Hùng, họ trông lo lắng hơn cả …– Chúng ta phải về Hải Phòng một chuyến.– Sao, có chuyện gì…?– Tôi…cũng không biết…nhưng có lẽ chúng ta phải đi ngay nếu không sẽ không có cơ hội được gặp Tuấn nữa.An mù mờ về mọi chuyện, sao lại có liên quan đến Tuấn ở đây.Nhưng chưa kịp để cô thắc mắc thêm Hoàng đã kéo cô đi về phía cửa, còn Hùng thì chạy theo một hướng khác.– Lên xe rồi nói. Anh chỉ nói với cô vọn vẹn chỉ có vậy.An đành tạm gác sự tò mò của mình lại đi sát theo sau Hoàng.Cô thỉnh thoảng lại để ý thấy anh chốc chốc lại phiền muộn từ trong xe nhìn ra xung quanh như tìm kiếm ai đó có vẻ rất nóng ruột.………………..1 tháng trước đây.Hùng hẹn Hoàng và Đức đến nhà mình để bàn tiếp câu chuyện như đã định.– Về phần An chúng ta chắc ko phải lo?– Sao? Hùng ngạc nhiên. CHƯƠNG 66: CHỈ MUỐN ĐƯỢC HIỂU (2)– Bố tôi đã cử người theo dõi cô ấy 24/24. Nên chúng ta cũng nhẹ nhàng hơn khi thực hiện kế hoạch.– Bố cậu là sao? Cậu vẫn chưa làm lành với An? Đức khó chịu hỏi.– Chuyện của chúng tôi anh không cần để tâm đâu, lo chuyện tôi nói với anh ấy.Thấy 2 người trước mặt cứ hậm hẹ nhau, Hùng sốt ruột mà kêu lên.– Thôi đi 2 người, bàn xong rồi muốn nói chuyện bên lề thế nào cũng được.Hoàng tặc lưỡi quay đi tỏ ý không muốn dây dưa với Đức nhưng bị Hùng lườm nên đành cố gắng tỏ ra lịch sự giữ im lặng.– Chờ một chút anh họ tôi đang trên đường đến. Hoàng nói.Hai người còn lại gật đầu đồng thuận, họ ngồi uống nước với nhau hơn nửa tiếng thì người khách họ chờ cũng đến.Anh chàng to con khuôn mặt lạnh băng mái tóc kiểu húi cua không nhìn cũng có thể đoán ra được anh ta làm nghề liên quan đến súng đạn. Anh giờ tay chào Hùng, hắn suýt chút choáng ngợp bởi vẻ nam tính của anh chàng khi định thần lại liền vội vàng cuống quýt mời anh ấy vào nhà. Hoàng cười nhếch mép đón cái bắt tay từ anh họ mình, rồi đưa mắt sang giới thiệu với Đức và Hùng.– Đây là Tùng anh họ tôi. Làm bên hình sự thành phố. Còn đây là bạn em Hương và Đức…– À…Đức em rể tương lai của nhà mình. Tùng hồ hởi nói bắt tay với Đức.– Anh chuyên phá án ạ? Hùng nhanh nhảu bắt chuyện.– Ừm…chủ yếu là đạm nhận mấy vụ cướp, giết hiếp thôi. Tùng vừa nói vừa kiểu pha trò, cái nét mặt hệt như Hoàng vẫn cứ lạnh như không.– Ha ha ha…Hùng cười nhỏ.Tùng đón cốc nước mát từ tay Hùng rồi vào câu chuyện luôn.– Vậy, mình cũng nghe qua Hoàng nói mọi chuyện rồi. Nhưng nói thật vụ này hơi khó vì các bạn không có bằng chứng gì để kết tội họ.Cậu bạn tên Tuấn kia suy cho cùng cũng là kẻ làm ăn phi pháp lời nói càng ko đáng tin.Đức đan tay vào nhau gật đầu đồng ý, anh quay sang nói.– Quả thực đúng là như vậy, đến ngay cả chúng tôi còn vẫn đang mập mờ ko làm chủ được mọi chuyện.– Nếu đúng như những gì các cậu