XtGem Forum catalog
Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Tác giả: Tịch Mộng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212121

Bình chọn: 9.5.00/10/1212 lượt.

ọi thủ đoạn, cho nên vẫn nên cẩn thận đề phòng sẽ tốt hơn.

“Ở nhà cũng không được sao?” Cô nghi hoặc, cảm thấy ở trong nhà rất an toàn.

Căn nhà kia cùng Phong Gia Vinh không có chút quan hệ, theo lý hẳn nó rất an toàn mới đúng.

“Ở nhà cũng ít đề cập đi, nếu không phải chuyện bất đắc dĩ cũng đừng nên nhắc đến, có đôi khi những tình huống phát sinh đều do không để ý mà sơ sẩy ra, hiểu chưa? Hơn nữa trong nhà lại không chỉ có hai chúng ta, những người giúp việc chưa chắc là không bị Phong Gia Vinh mua chuộc. Anh chưa bao giờ để Cự Phong đến chỗ ở của anh, mà anh cũng sẽ không đến nơi ở của nó, chúng anh chỉ gặp mặt ở căn cứ bí mật, hoặc là một nơi rất kín đáo, để phòng ngừa người khác nhìn thấy bọn anh gặp mặt.”

“Trời ạ, các anh đang chơi trò thần bí, lại còn chơi rất vui nữa chứ, ba anh không điều tra được bất kỳ chút dấu vết nào, cho thấy các anh thật sự rất cẩn thận.”

Phong Gia Vinh là hạng người gì cô biết rất rõ, có thể lén qua mặt được ông ấy, đích thực là không dễ. Nếu không có bản lĩnh thực sự, thật rất khó làm được.

“Này không phải là cẩn thận, cái này gọi là mưu lược. Một người có mưu lược, sẽ cẩn thận trong mọi suy nghĩ hơn người thường, tính tình phải bĩnh tĩnh, quá nóng nảy hay lo lắng cũng điều là việc tối kỵ.” Anh có vẻ rất đắc ý, cố tình châm chọc, tỏ ra oai phong ở trước mặt cô.

“Được được được, anh là nhất rồi, hãy chú tâm lo lái xe đi, giờ là thời điểm tan ca, trên đường sẽ có rất nhiều xe lại đông người.” cô tức giận nói, đánh tan vẻ uy phong của anh. Trong lòng liền suy nghĩ.

“Em yên tâm, anh không dám lấy sinh mệnh của bà xã ra đùa đâu. Thiên Ngưng, sau này đừng đi gặp Tạ Minh San nữa, càng không được mềm lòng tha thứ cho cô ta, cô gái này là kẻ không đáng tin.” Phong Khải Trạch bỗng nhiên nghĩ tới tuồng diễn vừa rồi của Tạ Minh San, trong lòng không ngừng bắt đầu lo lắng.

Cô ấy là một người rất nặng tình thân, dù sao Tạ Minh San cũng là em họ của cô, không chừng chỉ cần cô gái kia cầu xin thêm vài lần, cô sẽ mềm lòng mà tha thứ.

Anh không cho phép người như vậy đến phá hư hạnh phúc của anh và cô, Phong Gia Vinh còn chưa có bản lĩnh đó, Tạ Minh San lại càng đừng mơ mộng đến.

Tạ Thiên Ngưng cũng đang nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, không khỏi nhún nhún bả vai, lạnh lùng nói: “Anh yên tâm đi, em đã không còn tình cảm gì với cô em họ kia rồi, giữa em và cô ta không có cái gọi là tha thứ hay không tha thứ. Dù em có tha thứ cho cô ta, nhưng vẫn xem như người xa lạ, không còn liên quan nhau nữa. Em không thể lấy ơn báo oán, người khác tổn thương em, liền lưu lại vết sẹo trên người em rồi, vĩnh viễn em cũng không thể quên. Nhưng em cũng không phải người hay ghi hận, tuy rằng em không quên được vết sẹo này thì em sẽ bắt nó ẩn đi, không nhìn đến nó. Chỉ cần người đó không vạch lại vết sẹo kia, em sẽ không làm gì với người đó.”

Kỳ thực cô đã không còn hận Tạ Minh San, chẳng qua không muốn dính dáng đến cô ta nữa mà thôi. Trải qua nhiều chuyện như vậy, cô đã biết rõ Tạ Minh San là người rất có tâm cơ, người như vậy thật sự khiến người khác phải khiếp sợ, bề ngoài là một vẻ, bên trong lại là một vẻ khác. Cô đấu không lại người như vậy, chỉ còn cách tránh xa ra không nên tiếp xúc với nhau.

Dù sao cả hai cũng đã không ở cùng nhau, chỉ cần không thường xuyên gặp mặt nhau là tốt rồi, những chuyện khác không gì phải sợ.

“Em có thể nghĩ như vậy, anh rất an tâm. Tạ Minh San là người rất thích hư vinh ,lại còn ích kỷ tham lam, tham vọng của cô ta rất lớn, anh không tin cô ta dễ dàng chịu nhận lỗi vậy, e là trong đó còn có âm mưu khác.”

Mặc kệ cô ả đang có âm mưu gì, anh đều sẽ không để cô được toại nguyện. Vì mục đích của Tạ Minh San, anh đều có thể đoán ra được, không phải vì tiền thì cũng là danh lợi, hơn phân nửa cô đã biết được thân phận của anh, nên muốn lao đến để kiếm lợi ích thôi.

Cô ta quả thực đã nằm mơ, muốn kiếm từ anh ư, không có đâu.

“Bất kể cô ta ở đâu, chỉ cần em không để ý đến, thì đừng hòng mơ tưởng âm mưu của mình được thành công. Khỉ con, chúng ta đã lâu không đi gặp chú rồi, chi bằng ngày mai đi gặp đi, xem hoa của chú sao rồi? Dựa theo thời gian, sau một tuần nữa thì hội triển lãm hoa sẽ bắt đầu, không biết Quân Tử Lan của chú thế nào rồi?”

Về Tạ Gia, hiện giờ cô chỉ quan tâm đến một mình chú, còn Tạ Minh San và Ninh Nghiên, đã sớm không còn nghĩ đến.

“Được, ngày mai anh với em cùng đi gặp chú.” Chỉ cần cô muốn, anh điều vui vẻ làm theo.

“Khỉ con, cám ơn anh nha!” Cô cảm động nói cám ơn anh, mà không chỉ cảm ơn anh, còn phải cảm ơn ông trời, trong lúc cô đang gặp khó khăn, đau khổ, thì anh lại xuất hiện.

“Bé ngốc, em là bà xã của anh, đây là chuyện anh nên làm cần gì phải cảm ơn chứ? Nếu em thật muốn cảm ơn anh, vậy thì phải tươi tỉnh hơn, đừng để ý đến Tạ Minh San và Hồng Thi Na. Nhất là Tạ Minh San, em không được để cô ta làm tổn thương em nữa.”

Anh tin cô sẽ không để ý đến Hồng Thi Na, nhưng còn Tạ Minh San thì rất khó nói.

“Anh hãy tin 100% , em sẽ không để ý đến cô ta đâu.” Tạ Thiên Ngưng rất cam đoan.

Trước đây vì cô sơ suất, nên Tạ Minh San mới có nhiều cơ hội