ta có thể yêu một ai đó nhưng vẫn độc thân! Lý do có thể chỉ là tình cảm không được đáp lại, hay đối tượng không còn tự do.
– Và người ta có thể trung thành với đối tượng suốt cả thời gian ấy?
– Nếu đối tượng này là người đàn bà của đời mình thì cũng đáng đợi, phải không?
– Như vậy anh không phải là người độc thân?
– Trong tim tôi thì không.
Lauren uống một ngụm to cà phê và nhăn mặt. Cà phê nguội lạnh. Arthur muốn gọi cho cô một tách khác, nhưng cô nhanh hơn anh và chỉ cho bồi bàn cái ấm cà phê đặt trên tấm sưởi nóng của một chiếc bàn để bát đĩa.
– Quý cô muốn một hay hai tách? – Người bồi bàn hỏi, nụ cười mỉa mai hiện ra trên môi.
– Anh có vấn đề gì à?
– Tôi thì hoàn toàn không – người bồi bàn trả lời và đi về gian bếp phụ.
– Anh có nghĩ là anh ta bực vì anh không gọi món nào không? – Cô hỏi Arthur.
– Có ngon không? – Arthur trả lời.
– Kinh lắm – Lauren vừa nói vừa cười.
– Vậy thì tại sao cô lại chọn chỗ này? – Arthur đáp lại và cười theo cô.
– Tôi thích cảm thấy hơi thở của biển, ước đoán áp suất và tâm trạng của nó.
Tiếng cười của Arthur biến thành âm điệu u sầu, nỗi buồn hiện ra trong mắt anh, những vì sao phiền muộn với một phong vị chua chát.
– Anh làm sao thế? – Lauren hỏi.
– Không có gì, chỉ là một kỷ niệm thôi.
Lauren ra hiệu cho bồi bàn mang hoá đơn ra.
– Cô ấy thật may mắn – cô nói và lại uống một ngụm cà phê.
– Ai cơ?
– Người mà anh vẫn chờ đợi từ lâu ấy.
– Thật vậy à?
– Đúng, thật đấy! Điều gì đã chia rẽ anh và cô ấy?
– Vấn đề tương hợp!
– Anh và cô ấy không hợp nhau nữa à?
– Có chứ, rất hợp. Chúng tôi đã có cùng nhau những trận cười nghiêng ngả, những ước muốn. Chúng tôi còn hứa với nhau là đến lúc nào đó sẽ thảo ra một danh sách những điều hạnh phúc cần làm, cô ấy gọi đó là danh sách happy to do.
– Điều gì đã ngăn cản anh và cô ấy viết danh sách nào?
– Thời gian đã chia rẽ chúng tôi trước đó.
– Anh và cô ấy đã không gặp lại nhau?
Bồi bàn đặt hoá đơn lên bàn. Arthur muốn cầm nhưng Lauren đã lấy hóa đơn bằng một động tác nhanh hơn Arthur.
– Tôi thích sự galăng của anh, – cô nói – nhưng đừng có nghĩ đến chuyện đó nhé, thứ duy nhất mà anh tiêu thụ ở đây là những lời nói của tôi, tôi không phải là người theo chủ nghĩa nữ quyền, nhưng dù sao cũng có những giới hạn chứ!
Arthur không có thời gian biện luận, Lauren đã đưa thẻ tín dụng của mình cho nhân viên nhà hàng.
– Tôi phải về nhà và làm việc, – Lauren nói – và đồng thời tôi lại chẳng muốn như vậy tí nào.
– Thế thì chúng ta đi dạo đi, ngày hôm nay thật đẹp và tôi thì lại chẳng muốn để cô đi làm việc tí nào.
Cô dịch ghế ra và đứng dậy.
– Tôi đồng ý dạo chơi.
Người bồi bàn lắc đầu khi cô rời nhà hàng.
Cô muốn tản bộ trong công viên Presidio, cô thích lững thững dạo chơi ở đó dưới những cây cù tùng to. Thường thường, cô xuống đến tận cái dải đất có cắm một trong những cột trụ của cầu Golden Gate. Arthur biết rõ nơi này. Từ chỗ đó, cây cầu treo kéo dài ra như một gạch nối trên bầu trời giữa vịnh và đại dương.
Lauren phải đi lấy lại con chó của cô. Arthur hẹn sẽ tìm gặp cô ở cỗ đó. Đến cuối con đê, Lauren chia tay anh, anh nhìn theo cô đi xa dần, không nói một lời. Có những khoảnh khắc mang phong vị của vĩnh hằng.
Anh đợi cô dưới chân chiếc cầu lớn, ngồi trên 1 bức tường gạch thấp. Ở nơi này, những con sóng từ đại dương đối chọi với những con sóng của vịnh, trong 1 cuộc chiến kéo dài từ thưở xa xưa.
– Tôi đã để anh phải đợi à?- cô xin lỗi
– Kali đâu?
– Tôi hoàn toàn kô biết, mẹ tôi kô có ở nhà. Anh biết tên con chó của tôi à?
– Đi thôi, ta đi dạo ở phía bên kia cầu nhé, tôi muốn ngắm biển.- Arthur nói
Họ trèo lên 1 quả đồi và đi xuống sườn đồi bên kia. Ở phía dưới bãi biển trải dài hàng kilomet.
Họ bước dọc theo mép nước.
– Anh thật khác- Lauren nói
– Khác ai?
– Không riêng ai cả
– Thế thì cũng chẳng có gì là khó
– Đừng ngốc nghếch như vậy.
– Có điều gì ở tôi khiến cô kô thoải mái?
– Kô, chẳng có gì khiến tôi ko thoải mái cả, anh có vẻ luôn luôn thanh thản thế thôi.
– Đó là 1 nhược điểm à?
– Kô, nhưng điều đó rất đáng ngại, dường như chẳng có gì có thể gây phiền toái cho anh được.
– Tôi thích tìm kiếm giải pháp, cái đó là ảnh hưởng của gia đình, mẹ tôi cũng giống như tôi.
– Anh có cảm thấy thiếu vắng bố mẹ anh kô?
– Tôi kô có mấy thời gian để biết bố tôi. Mẹ tôi có cách nhìn đời nhất định khác lạ, như cô nói.
Arthur quỳ xuống, vun cát.
– Có 1 hôm- anh nói- tôi nhặt được trong vườn đồng tiền 1 đola , tôi nghĩ là mình giàu lắm. Tôi chạy ra với mẹ, tay nắm chặt kho báu. Tôi chỉ đồng tiền ẹ xem, tôi rất tự hào về khám phá của mình. Sau khi nghe tôi xướng lên 1 danh sách tất cả những thứ mà tôi sẽ mua bằng số tiền này, mẹ tôi khép ngón tay tôi để nắm lại đồng tiền, rồi nhẹ nhàng lật úp bàn tay tôi và bảo tôi mở tay ra.
– Rồi sao nữa?
– Đồng đô la rơi xuống đất. Mẹ tôi nói : “đấy, đó là điều sẽ xảy ra khi người ta chết, ngay cả đối với người giàu nhất thế giới. Tiền bạc và quyền lực kô sống lâu hơn chúng ta. Con người chỉ làm cho sự tồn tại của mình trở thành vĩnh cửu qua những tình cảm mà người t