a chia sẻ”. Và đúng như vậy thật, mẹ tôi mất hôm qua, hôm qua của nhiều năm trước, đã lâu đến nỗi tôi lâu kô còn đếm tháng mà vẫn kô để mất 1 ngày. Đôi khi bà hiện ra trong khoảnh khắc của 1 cách nhìn mà bà đã dạy tôi, đối với sự vật, đối với phong cảnh, đối với người già đi ngang qua đường mang theo câu chuyện đời mình; bà xuất hiện trong 1 làn mưa, 1 ánh nắng, ở 1 câu nói để chuyển hướng cuộc trò chuyện, đối với tôi, mẹ tôi là bất tử.
Arthur để cát chảy lọt qua thành dòng qua những ngón tay. Có những nỗi buồn của tình yêu mà thời gian kô thể xóa nhòa, nó để lại cho nụ cười những vết sẹo kô lành hẳn được.
Lauren đến gần Arthur , cô khoác cánh tay anh và giúp anh đứng dậy, họ tiếp tục bước trên bãi cát.
– Làm thế nào để chờ đợi ai đó lâu đến thế được?
– Tại sao cô lại trở lại chuyện này?
– Tại vì chuyện đó khiến tôi tò mò.
– Chúng tôi đã trải qua phần đầu câu chuyện tình, cô ấy giống như 1 lời hứa mà cuộc đời kô thực hiện, tôi thì vẫn giữ lời hứa của mình.
Lauren buông tay anh ra, Arthur nhìn cô 1 mình bỏ ra xa, đi về phía cồn sỏi. Anh đợi 1 lát rồi đi theo cô, cô lấy chân lạm khẽ vào những con sóng, đùa nghịch.
– Tôi đã nói điều gì kô nên chăng?
– Kô,- Lauren nói- trái lại. Tôi nghĩ là đã đến lúc tôi phải về, thực sự là tôi có công việc.
– Việc đó kô thể đợi đến ngày mai sao?
– Ngày mai hay chiều nay thì cũng có gì thay đổi đâu?
– 1 ước muốn có thể thay đổi tất cả, cô kô nghĩ như vậy à?
– Thế anh muốn gì nào?
– Muốn tiếp tục bước trên bãi biển này với cô để nói đủ thứ linh tinh.
– Chúng ta có thể cùng ăn tối nay được kô?- Lauren gợi ý.
Arthur nheo mắt như lưỡng lự. Cô đập vào vai anh.
– Tôi sẽ chọn chỗ ăn,- anh vừa nói vừa cười- chỉ để chứng minh cho cô rằng du lịch và ẩm thực kô phải bao giờ cũng mâu thuẫn với nhau.
– Chúng ta sẽ đi đâu?
– Đến Cliff House, ở đằng kia kìa- anh nói và chỉ 1 vách đá phía xa.
– Tôi sống ở thành phố này từ trước đến nay, thế mà tôi chưa bao giờ đặt chân đến đó cả.
– Tôi biết có những người ở Paris chưa bao giờ đặt chân lên tháp Eiffel.
– Anh đã đến Pháp rồi à?- cô hỏi, mắt lộ vẻ ngưỡng mộ.
– Đến Paris, Venise, Tanger…
Và Arthur dẫn Lauren đi 1 vòng quanh thế giới, trong khoảng thời gian của vài bước chân mà nước biển đã trào lên xóa đi sau lưng họ vào lúc chiều buông xuống.
Căn phòng tường ốp gỗ màu sẫm gần như trống rỗng. Lauren là người đầu tiên bước vào. Người trưởng nhóm phục vụ ra đón cô. Cô yêu cầu 1 bàn cho 2 người. Ông gợi ý Lauren ra quầy đợi khách của cô. Ngạc nhiên, Lauren quay lại, Arthur đã biến mất. Cô đi ngược lại và tìm anh ở cầu thang, cô thấy anh đang đứng trên bậc thang cao nhất, anh đang đợi cô, 1 nụ cười trên môi.
– Anh làm gì ở đây vậy?
– Phòng dưới trông ảm đạm lắm, phòng trên này tươi vui hơn nhiều.
– Anh thấy thế à?
– Tất cả chỗ này đều ảm đạm, đúng kô?
Lauren gật đầu, tán thành.
– Đó chính là điều mà tôi đã tự nói với mình. Ta đi chỗ khác đi.
– Tôi đã đặt chỗ với ông phụ trách rồi!- cô nói lúng túng.
– Thế thì nhất định đừng nói gì với ông ta cả nhé, cái bàn ấy sẽ là bàn của chúng ta, chúng ta sẽ thử nhớ mãi điều đó xem, đó sẽ là nới kô ăn bữa tối đầu tiên của chúng ta.!
Arthur kéo Lauren đi ra bãi đậu xe của nhà hàng. Anh hỏi cô có thể gọi taxi được kô? Anh kô mang theo điện thoại di động. Lauren lấy máy di động của mình ra và gọi hãng taxi.
15’ sau, xuống xe ở đê chắn sóng Pier 39, họ quyết tâm đi thử tất cả các nơi dành cho khách du lịch trong thành phố. Nếu như kô quá mệt, họ sẽ còn đi uống nước ở Chinatown nữa, Arthur biết 1 quán bar rộng mênh mông, nơi những chiếc xe ca trở khách nước ngoài thường đến thả khách suốt cả buổi tối.
Họ đang bước đi trên những tấm ván lát thì Lauren như nhận thấy Paul ở phía xa, anh đứng chống khuỷu tay vào lan can, say sưa nói chuyện với 1 phụ nữ trẻ xinh tươi có cặp chân rất dài.
– Đó có phải là anh bạn của anh kô?
– Đúng, chính cậu ta đấy.- Arthur trả lời và quay ngược lại.
Lauren đi theo anh.
– Anh kô muốn chúng ta ra chào anh ấy à?
– Kô, tôi kô muốn làm gián đoạn cuộc gặp gỡ của họ, đi thôi, ta đi lối này thì hơn.
– Chính anh ngại họ nhìn thấy chúng ta chứ gì?
– Lạ nhỉ, sao cô lại nghĩ như vậy?
– Vì anh có vẻ sợ.
– Tôi đảm bảo với cô là kô. Cậu ta sẽ ghen kinh khủng khi người đầu tiên tôi đến thăm là cô; đi theo tôi đi; tôi sẽ dẫn cô đến Ghirardelli Square, cái chỗ trước là xưởng sản xuất socola ấy, vào giờ này buổi tối ở đó đầy người Nhật.
Dọc con đường đi dạo, kô khí hội hè đang hồi náo nhiệt. Hằng năm những người đánh cá của thành phố tổ chức ở đây ngày hôi mở đầu mùa câu cua biển.
Ngày đã mất đi ánh nắng cuối cùng và trăng đã lên giữa bầu trời đầy sao phía trên vịnh. Trên những bếp củi, những nồi nước biển chứa đầy tôm cua, người ta phân phát tôm cua cho người qua đường. Lauren nếm 1 cách cực kì ngon miệng 6 cái càng cua to đùng mà 1 thủy thủ đã bóc vỏ cho cô. Cô kèm thêm vào bữa ăn ngẫu hứng này 3 cốc tràn đầy rượu vang đỏ cabernet sauvignon Nappa Vallee. Liếm ngón tay xong, cô bám vào cánh tay Arthur vẻ hối lỗi.
– Tôi nghĩ là tôi vừa mới gây khó khăn cho bữa