XtGem Forum catalog
Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Tác giả: Marc Levy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323273

Bình chọn: 9.5.00/10/327 lượt.

ước vào phòng, chị vội vã lại gần giường. Chị xem dải giấy tuôn ra từ chiếc máy in nhỏ rôi lập tức nhấc máy điện thoại.

– Tôi cần 1 xe đẩy cấp cứu hồi sức đến phòng 307, hãy nhắn tin cho Fernstein, tìm xem ông ấy ở đâu và nói ông ấy đến đây ngay. Đặt phòng mổ thần kinh trong tình trạng báo động và gọi 1 bác sĩ gây mê lên..

1 làn mưa bụi giăng trên những khu phố ở vùng thấp của thành phố. Lauren rời khỏi ghế băng; đi qua con phố mà mọi thứ dưới mắt cô dường như chỉ có màu đen và trắng . Khi cô rẽ vào phố Green; đêm trĩu đầy mây. Làn mưa bụi nhường chỗ cho 1 cơn going mùa hè. Lauren ngẩng đầu lên và nhìn trời. Cô ngồi lên 1 bức tường rào nhỏ và ở lại đó 1 lúc lâu; dưới mưa rào; ngắm nhìn ngôi nhà kiểu Victoria nhô lên phía trên cao của Pacific Heights.

Khi mưa tạnh ; cô vào đại sảnh; trèo lên những bậc cầu thang và vào căn hộ của mình.

Tóc cô ướt sũng; cô trút quần áo trong phòng khách; vơ lấy mảnh khăn treo ở 1 cái móc trong bếp để lau đầu và cuộn mình trong tấm choàng len vốn để phủ 1 chiếc ghế bành.

Vào bếp; cô mở 1 ngăn tủ ra và tháo nút 1 chai rượu Bordeaux. Cô rót ình 1 cốc to; đi đến ngách phòng và ngắm nhìn những ngọn tháp nhỏ của Ghirardelli Square; ở phía dưới. Xa xa; vang lên trong vịnh tiếng hú của 1 con tàu chở hàng lớn lên đường đi Trung Quốc. Lauren đưa mắt nhìn góc đặt đi văng đang mời gọi cô. Cô bỏ qua chiếc đi văng và dứt khoát bước lại bên giá sách. Cô lấy 1 quyển sách; buông rơi nó xuống chân; lặp lại như vậy với các cuốn khác; và bị 1 cơn tức giận âm thầm xâm chiếm; cô đẩy tất cả sách xuống đất.

Khi các ngăn đã rỗng kô; cô đẩy dịch giá sách ra; giải tỏa ô cửa nhỏ bị lấp ở phía sau. Cô quay sang giải quyết đến chiếc đi văng; dùng hết sức lực để quay nó lại 90 độ. Người loạng choạng; cô cầm lấy chiếc cốc lúc trước để trên gờ tường ở ngách phòng và ngồi phịch lên mấy chiếc gối dựa ở đi văng. Arthur có lí; từ chỗ này; nhìn ra những mái nhà; khung cảnh thật lộng lẫy. Cô uống cốc rượu gần như liền 1 hơi.

Trên đường phố hãy còn ẩm ướt; 1 bà lão dắt chó đi dạo; bà ngẩng đầu nhìn về phía 1 ngôi nhà nhỏ; ở đó chỉ có 1 ô cửa sổ còn rọi 1 tia sáng vào màn đêm xám xịt. Lauren đờ đẫn vì buồn ngủ; bàn tay cô từ từ mở ra; và cái cốc rỗng lăn xuống dưới chân đi văng.

– Tôi đưa anh ta lên phòng mổ- Betty kêu to với bác sĩ nội trú khoa.

– Trước hết để tôi nâng độ bão hòa khí máu lên cái đã.

– Chúng ta kô có thời gian.

– Quái thật; Betty ; tôi là bác sĩ nội trú ở đây cơ mà.

– Bác sĩ Stern; khi anh còn mặc quần yếm thì tôi đã là y tá rồi. Thế chúng ta nâng độ bão hòa khí máu của anh ta trong lúc đi lên gác có được kô?

Betty đẩy giường ra hành lang; bác sĩ Philip Stern bước theo chị; kéo chiếc xe cấp cứu hồi sức đi cùng vói họ.

– Anh ta làm sao vậy?- Anh hỏi- Lúc trước mọi thứ đều bình thường.

– Nếu mọi thứ đều bình thường thì anh ta đã ở nhà và tỉnh táo! Sáng nay anh ta có vẻ lờ đờ buồn ngủ; tôi đã quyết định đặt máy điện não theo dõi anh ta thường xuyên; đó là công việc của y tá; còn để biết anh ta gặp vấn đề gì; thì đó là công việc của giới bác sĩ các anh.

Những bánh xe của giường quay nhanh hết cỡ; cửa thang máy sắp sửa sập lại.Betty hét lên.

– Đợi chúng tôi với; có ca cấp cứu!

1 bác sĩ nội trú giữ tấm cửa sắt lại; Betty chui vào buồng thang máy; bác sĩ Stern xoay chiếc xe cấp cứu của mình để tìm 1 chỗ nhỏ.

– Đây là ca cấp cứu thuộc loại gì?- viên bác sĩ nọ tò mò hỏi.

Betty nhìn anh ta vẻ coi thường và trả lời “thuộc loại giống cái ông nằm trên giường này”; rồi chị ấn nút tầng 5.

Trong lúc thang máy đi lên; chị muốn lấy cái điện thoại di động trong túi áo blouse ra; nhưng cửa đã mở ra ở hành lang khoa thần kinh. Chị lấy hết sức đẩy cái giường về phía phòng mổ nằm ở đầu kia của hành lang. Graneli đang đợi chị ở cửa phòng chuẩn bị. Ông cúi xuống nhìn người bệnh.

– Hình như chúng ta đã quen biết nhau ; phải kô?

Và vì Arthur kô trả lời; Graneli nhìn Betty .

– Chúng ta đã biết người này ; phải kô?

– Đây là ca hút khối máu dưới màng cứng cấp tốc hôm thứ hai vừa rồi.

– A; vậy là chúng ta có 1 vấn đề nhỏ ở đây; có ai báo cho Fernstein chưa?

– Cái anh chàng này vẫn còn ở đây à?- đến lượt nhà phẫu thuật bước vào và nói- Kô lẽ tuần nào chúng ta cũng phải mổ cho anh ta.

– Các vị cứ mổ cho anh ta 1 lần cho xong hẳn đi!- Betty làu bàu và rời phòng mổ.

Chị chạy ra hành lang và vội vã đi về phía tổng đài khoa cấp cứu.

Tiếng chuông điện thoại kéo Lauren ra khỏi giấc ngủ. Cô sờ soạng tìm máy điện thoại.

– Cuối cùng cũng gọi được!- giọng Betty vang lên- đây là lần thứ 3 chị gọi đấy; lúc nãy em ở đâu?

– Mấy giờ rồi?

– Nếu Fernstein mà biết chị đã báo tin cho em là chị sẽ toi đấy.

Lauren ngồi thảng dậy trên đi văng; Betty giải thích rằng chị đã phải đưa bệnh nhân phòng số 307; cái anh chàng mà cô mới mổ cho gần đây; lên lại phòng mổ. Tim Lauren bắt đầu đập thình thịch.

– Nhưng tại sao mọi người lại cho anh ta ra viện sớm thế?- cô tức giận hỏi.

– Em nói cái gì?- Betty hỏi lại.

– Lẽ ra kô được cho anh ta rời bệnh viện sáng nay; chị biết rõ em nói gì đấy; chính chị đã cho anh ta địa chỉ của em