Old school Swatch Watches
Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Tác giả: Marc Levy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323221

Bình chọn: 9.5.00/10/322 lượt.

mắt bất cứ điều gì xảy ra trong phòng mổ. Cô nhìn đống hồ đeo tay; Lauren chắc sắp đến.

Paul bước vào đại sảnh của khoa cấp cứu; anh ra trình diện ở nơi đón tiếp. Cô thường trực yêu cầu anh vui lòng chờ trong phòng đợi. Y tá trưởng đã lên trên gác và chắc sắp trở xuống. Onega ôm Paul và kéo anh ra 1 cái ghế. Cô để anh ở đó 1 lát và bỏ 1 đồng tiền vào máy tự động bán đồ uống nóng. Cô chọn 1 tách cà phê đặc kô đường và đi ra với Paul; tách cà phê trên tay.

– Này; -cô nói bằng 1 chất giọng trầm ; đẹp- anh kô kịp uống lúc ở tiệm ăn.

– Anh rất tiếc vì buổi tối hôm nay- paul nói và ngẩng đầu lên buồn bã.

– Anh kô việc gì phải tiếc cả; hơn nữa món cá cũng chẳng được ngon lắm.

– Thật à?- Paul hỏi; vẻ lo lắng.

– Kô. Nhưng ở đây hay ở đâu thì chúng mình cũng cùng nhau cơ mà.Anh uống đi kô nguội mất.

– Sao chuyện này lại xảy ra vào cái ngày duy nhất anh kô đến thăm cậu ấy cơ chứ!

Onega lùa tay vào mớ tóc bù xù của Paul; cô vuốt ve 1 cách hết sức dịu dàng. Anh nhìn cô với vẻ mặt của 1 đứa trẻ bị bỏ quên giữa 1 thế giới toàn người lớn.

– Anh kô thể mất cậu ấy được; anh chỉ có mình cậu ấy thôi.

Onega chịu trận; kô nói gì; cô ngồi xuống cạnh anh và vòng tay ôm anh

– Ở xứ em có 1 bài hát nói rằng khi ta nghĩ đến người thì người đó sẽ kô bao giờ chết; vậy anh hãy nghĩ đến anh ấy đi chứ đừng nghĩ đến những nỗi phiền muộn của anh.

Bác sĩ Stern bước vào phòng khám số 2; anh đi đến bên giường và cầm tờ nhập viện của nữ bệnh nhân.

– Tôi trông cô có vẻ quen quen- anh nói

– Tôi làm việc ở đây- Lauren trả lời.

– Vâng; nhưng tôi thì lại vừa mới đến; thứ 6 vừa rồi tôi vẫn còn ở Boston.

– Thế thì chúng ta chưa bao giờ gặp nhau cả; tôi bị buộc tạm nghỉ việc từ 8 hôm nay và tôi chưa bao giờ đặt chân đến đó cả.

– Về chuyện chân thì tình trạng cái chân của cô khá tệ đấy; cô làm cách nào mà lại có vết thương này?

– 1 cách thật ngu ngốc!

– Nhưng thế nào cơ?

– Tôi giẫm lên 1 chiếc cốc thủy tinh…bằng chân trần.

– Còn cái chứa trong cốc này thì ở trong dạ dày của cô phải kô?

– Đại loại thế.

– Xét nghiệm của cô hoành tráng lắm; dù sao tôi cũng tìm được 1 ít máu trong lượng rượu ở người cô.

– Anh đừng có phóng đại thế;- Lauren nói và thử ngồi dậy- tôi uống có vài ngụm rượu Bordeaux thôi mà

Đầu cô quay cuồng và cô cảm thấy tim thót lên; bác sĩ chỉ vừa kịp giơ 1 cái chậu nhỏ ra cho cô. Anh ta đưa cho cô chiếc khăn giấy và mỉm cười:

– Tôi đã ngờ mà; bạn đồng nghiệp thân mến ạ; theo kết quả xét nghiệm mà tôi đang có trước mặt đây; tôi có thể nói là cô còn ngốn hết 1 nửa số cua có ở trong vịnh và nốc cả 1 chai kha khá rượu cabernet sauvignon nữa; riêng mình cô thôi. Thật là 1 ý rất dở khi trộn cả 2 màu này lại với nhau trong cùng 1 buổi tối. Trắng đỏ nối nhau; tất cả tháo mau!

– Anh vừa nói cái gì vậy?- Lauren hỏi

Lauren nằm xuống và lấy tay ôm đầu; kô hiểu gì về những chuyện xảy ra với mình.

– Tôi phải ra khỏi đây càng sớm càng tốt.

– Tôi sẽ cố hết sức.- Stern nói- nhưng trước hết tôi phải khâu lại vết thương của cô và tiêm nhắc lại vacxin phòng uốn ván cho cô nữa. Cô thích gây mê bộ phận hơn hay là…

Lauren ngắt lời để bác sĩ khâu lại vết thương càng nhanh càng tốt. Anh bác sĩ trẻ lấy 1 bộ dụng cụ khâu và ngồi lên 1 chiếc ghế nhỏ cạnh cô. Anh khâu đến mũi thứ 3 thì Betty bước vào phòng.

– Em bị làm sao thế này?- nữ y tá trưởng hỏi.

– Bị say rượu; tôi nghĩ thế! – Stern trả lời thay cô.

– Vết thương khiếp nhỉ- Betty nói khi nhìn vào bàn chân mà Stern đang chữa trị.

– Anh ta đang thế nào?- Lauren lờ viên bác sĩ đi; hỏi

– Chị vừa từ trên phòng mổ xuống; hãy còn chưa giải quyết xong nhưng chị nghĩ là anh ta sẽ qua được thôi.

– Chuyện gì đã xảy ra vậy?

– Rò não hậu phẫu; ống dẫn lưu bị rút quá sớm.

– Chị Betty ; em có thể hỏi chị 1 câu được kô?

– Thực ra thì chị có được lựa chọn kô nào?

Lauren nắm cổ tay bác sĩ Stern và đề nghị anh cho 2 người ở lại riêng với nhau 1 lát. Bác sĩ muốn trước hết phải làm cho xong công việc của mình cái đã. Betty lấy cái kim ra khỏi tay anh; chị sẽ tự khâu nốt vết thương.. Ngoài đại sảnh khoa cấp cứu còn có 1 lô bệnh nhân cần đến khả năng của bác sĩ hơn là Lauren

Stern nhìn Betty. Anh rời ghế; xét cho cùng; Betty chỉ cần phải lo nốt việc băng bó và tiêm văcxin phòng uốn ván thôi. Các y tá trưởng thường có 1 uy thế nhất định với các bác sĩ tập sự trẻ.

Betty ngồi xuống cạnh Lauren

– Chị nghe em nói đây- Betty nói

– Em biết là chị sẽ thấy điều em định hỏi đây thật kì quặc; nhưng liệu có khả năng là bệnh nhân phòng số 307 đã có lúc trong ngày thoát khỏi sự chú ý của chị được kô? Em thề với chị là chuyện này chỉ có riêng chị em mình biết thôi.

– Nói rõ hơn đi!- Betty đáp lại bằng 1 giọng gần như phẫn nộ.

– Em kô biết; có thể anh ta đã đặt 1 cái gối dài trong giường để mọi người tưởng là anh ta vẫn còn ở đó; rồi biến đi vài tiếng đồng hồ mà chị kô nhận ra; anh ta có vẻ có khiếu đối với chuyện đó; đúng kô?

Betty đưa mắt nhìn cái chậu nôn đặt cạnh bòn rửa mặt rồi ngước mắt nhìn lên cao.

– Chị xấu hổ thay cho em; em ạ!

Stern lại xuất hiện trong phòng.

– Cô có hoàn toàn chắc là chúng